Tiểu Triệu cảm thấy suy đoán của mình đúng rồi, trong lòng không khỏi cảm thán: Quả nhiên không thể nhìn mặt mà đoán lòng người. Ông chủ trước giờ không thích lái siêu xe hay ở biệt thự hào nhoáng, nên anh ta từng nghĩ ông chủ rất kín đáo. Ai ngờ ông chủ lại có giấc mộng làm minh tinh. Xem ra sau này, đa số sản phẩm của công ty sẽ do chính ông chủ làm người đại diện.
Tối tan làm, Thẩm An Hành cố ý đi đường vòng đến một trung tâm thương mại nơi Hoa Phi đặt quảng cáo. Anh dừng xe ở quảng trường, ngắm tấm áp phích LED phía trước.
Lúc này, anh đã hoàn toàn thoát khỏi nguy cơ mất quyền kiểm soát Hoa Phi. Năng lực của anh được mọi người trong ngành ca ngợi, giá cổ phiếu Hoa Phi bắt đầu tăng mạnh, sản phẩm mới có doanh số khả quan. Nói anh đang đắc chí, như mặt trời giữa trưa cũng không hề quá lời.
Anh không biết Tô Phùng Yên có nhìn thấy tất cả những điều này không. Nếu cô ấy thấy, chắc hẳn sẽ có chút hối hận – anh luôn cảm thấy cô lúc đó chỉ vì tâm trạng không tốt, bất mãn với anh, nên nhất thời bốc đồng đòi ly hôn. Bây giờ đã qua lâu như vậy, cô hẳn đã lý trí hơn.
Nhưng cả ngày hôm nay, anh không nhận được bất kỳ tin tức nào từ cô.
Anh thường xuyên lén xem vòng bạn bè của cô, nhưng không thấy cô đăng trạng thái gì. Chỉ biết qua trợ lý điều tra rằng cô đã mở một phòng làm việc ở phố nghệ thuật, chuyên tâm vẽ truyện tranh, sống khép kín, tựa như thật sự chọn một cuộc sống bình dị, thanh bần nhưng vui vẻ.
Không kìm được, anh lại mở cửa sổ trò chuyện với cô, muốn nhắn gì đó. Suy nghĩ mãi, ngoài việc nhắc cô đến xử lý việc chuyển nhượng cổ phần, anh dường như không tìm được lý do nào khác. Nhưng rõ ràng, đó không phải lý do hay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)