Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

GIẢ NAI CŨNG LÀ MỘT LOẠI NĂNG LỰC Chương 13: Nhẫn Cưới Và Vai Diễn Nguyên Phối

Cài Đặt

Chương 13: Nhẫn Cưới Và Vai Diễn Nguyên Phối

Buổi tối, Thẩm An Hành nhắn tin cho Tô Phùng Yên hỏi cô đang làm gì.

Tô Phùng Yên chụp lại một bức tranh màu nước mà mình đang vẽ dang dở gửi cho anh. Đó là một bức phong cảnh nhẹ nhàng, trong trẻo: mặt hồ xanh biếc, điểm xuyết vài bông hoa dại và thảm cỏ non mơn mởn, bầu trời rực rỡ với những áng mây sắc màu. Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta thấy vui vẻ, dễ chịu. Tranh đẹp, người vẽ cũng đẹp.

【Thẩm An Hành】: Sau này em vẽ thêm vài bức, mình treo trong nhà nhé.

【Tô Phùng Yên】: Được chứ, miễn là anh không chê.

【Thẩm An Hành】: Anh không chê đâu, anh thấy rất đẹp mà.

【Tô Phùng Yên】: (mặt cười đáng yêu) Vui quá đi mất!

【Thẩm An Hành】: Em cũng dễ thương thật đấy.

【Tô Phùng Yên】: Vậy à? Em trúng thưởng cái vòng cổ này lúc mua đồ ở quảng trường Quốc Mậu, em cũng thấy nó xinh.

【Thẩm An Hành】: Nhắc mới nhớ, anh vẫn còn thiếu em một chiếc nhẫn. Mai rảnh mình đi xem thử ở Quốc Mậu nhé?

Tô Phùng Yên thích nhất ở Thẩm An Hành chính là điểm này: chỉ cần cô gợi ý là anh hiểu ngay.

Chiếc nhẫn kia đâu phải thật sự do trúng thưởng, cô chỉ cố tình nhắc tới quảng trường Quốc Mậu, nhắc tới vòng cổ, gợi đúng vào chuyện trang sức để anh nhớ ra… anh từng hứa sẽ mua nhẫn cưới cho cô.

【Tô Phùng Yên】: Vậy em cũng sẽ mua cho anh một chiếc nhé.

【Thẩm An Hành】: Vậy mai đi xem nhẫn.

Tô Phùng Yên đọc tin nhắn ấy rất lâu, trong đầu nghĩ: anh chắc sẽ dẫn cô đến cửa hàng trang sức phổ thông, mua một chiếc nhẫn kim cương có sẵn.

Có thể anh vốn kín tiếng, từ trước đến nay không thích phô trương, nhưng cô thì khác. Với thân phận là con ngoài giá thú, lại là người phá vỡ sự sắp đặt của nhà họ Nhếp mà tự ý kết hôn, nếu trên tay cô chỉ đeo một chiếc nhẫn vài triệu hay mười mấy triệu thì sẽ thành trò cười mất.

Cô sẽ không chấp nhận một chiếc nhẫn rẻ tiền. Còn làm sao để khiến Thẩm An Hành bỏ tiền ra? Đợi ngày mai sẽ biết.

Hôm sau, hai người cùng đến quảng trường Quốc Mậu – nơi sầm uất bậc nhất Tân Giang. Ở đây không chỉ có hai trung tâm thương mại thông thường, mà còn có cả một trung tâm hàng hiệu cao cấp.

Thẩm An Hành nắm tay cô bước vào một tòa nhà hơi sang trọng hơn bên cạnh.

Khi gần đến khu trang sức ở trung tâm, Tô Phùng Yên kéo tay anh dừng lại, chỉ lên tấm biển quảng cáo tầng hai.

“Anh xem kìa, làm nhẫn DIY – có thể tự thiết kế đấy! Mình làm thử không?” Cô hào hứng nói.

Thẩm An Hành nhìn lướt qua: “Là nhẫn bạc thôi, chỉ để chơi cho vui.”

“Nhưng em thấy lãng mạn mà. Nhẫn bạc cũng được, mình không nói ai biết đâu.” Trong mắt cô tràn đầy mong chờ, như thể đó không phải bạc mà là một dải ngân hà lấp lánh.

Anh bật cười bất lực, xoa đầu cô đầy cưng chiều: “Vậy đi xem thử.”

Ở một góc tầng hai, quả nhiên có một cửa hàng làm nhẫn DIY. Bên trong, có một cặp đôi trẻ – trông như học sinh – đang chăm chú khắc nhẫn đôi. Thành phẩm trông có chút thô, ít nhất so với trang sức chính hãng thì kém xa.

Nhưng Tô Phùng Yên lại tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ.

Thẩm An Hành đành nói: “Nếu em thích thì mình đặt làm cũng được, nhưng đặt chỗ khác thiết kế tử tế hơn một chút.”

“Thật sự muốn đặt làm ạ? Loại kia đắt lắm đấy, chị em từng đặt mấy cái, nghe nói một chiếc cũng vài trăm triệu.” Cô dè dặt nói.

Câu nói ấy ẩn chứa ít nhất ba tầng ý nghĩa:

Một – Cô chưa từng nghĩ mình sẽ được đặt một chiếc nhẫn đắt tiền;

Hai – Cô sống tiết kiệm, không đua đòi, không ham hư vinh;

Ba – Nhà họ Tô không thật lòng tốt với cô, ngay cả trang sức cũng thua kém Tô Quân Khiết.

Thẩm An Hành nhìn cô đầy xót xa: “Không sao, số tiền đó anh lo được. Để anh hỏi bạn anh, nhờ họ giới thiệu thương hiệu uy tín.” Nói xong, anh đã gọi điện thoại ngay.

Tô Phùng Yên lặng lẽ nhìn anh, nghĩ thầm: Biết nghe lời như thế, dễ dắt mũi như thế, đúng là vừa ngoan vừa dễ dụ. Không tốn chút sức nào mà đã răm rắp nghe theo.

Nhưng mà… cũng hơi lo thật đấy. Nếu sau này xuất hiện người khác cũng yêu kiều như cô, thủ đoạn cao hơn cô thì làm sao?

Chỉ đến khi Thẩm An Hành báo lại rằng đã liên hệ được với thương hiệu riêng, hôm sau sẽ gặp trực tiếp nhà thiết kế, cô mới an tâm trở lại.

Dù sao, dẫu có người đẹp hơn, giỏi hơn, thủ đoạn cao hơn… thì cũng chỉ là tiểu tam. Còn cô là chính thất. Vị trí chính cung nguyên phối, không ai thay thế được.

Thẩm An Hành không hề hay biết trong đầu cô đang toan tính đủ điều, chỉ hỏi nhẹ: “Giờ em muốn làm gì tiếp?”

Tô Phùng Yên giả bộ suy nghĩ một lúc, giữ nguyên hình tượng “ngây thơ giản dị”, nói: “Đi xem phim nhé?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc