Tô Phùng Yên vừa gõ bàn phím chiến đấu dữ dội, vừa tức giận lầm bầm:
“Em chỉ là vì chán nên lật mấy bộ truyện tranh cũ, ai ngờ phát hiện truyện thì cốt truyện dở tệ đã đành, nét vẽ cũng xấu tệ, ngũ quan chẳng ăn khớp gì, động tác thì sai bét. Là một người học mỹ thuật đàng hoàng, em rất khách quan góp ý vài câu, thế mà cả đám fan nhào vô mắng em sấp mặt luôn, tức muốn chết!”
“Không phải đâu~ Em chỉ nói chơi thôi. Mai em xuất viện rồi, không thể tiếp tục làm bệnh nhân mẫu mực được nữa.”
Anh hài lòng xoa đầu cô:
“Thế mới ngoan. Biết tiết kiệm, biết lo cho gia đình là đức tính tốt.”
“Nhưng mà ngày mai em muốn mua một cái tablet, fan bên kia spam ‘Có giỏi thì tự làm đi’ cả trăm comment rồi. Em nghĩ ra cốt truyện rồi, ngày mai bắt đầu vẽ luôn! Em phải cho bọn họ thấy, em không chỉ biết nói!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


