Cô mơ thấy mình gào lên, điên cuồng trút giận vào Tô Phùng Yên, nhưng đối phương chỉ lặng lẽ đứng đó, gương mặt đầy đáng thương, vô tội và yếu đuối. Chính ánh mắt ấy khiến cô nghẹn lại, không thể làm gì được.
Trong cơn giận dữ, cô bước thẳng đến phòng của Tô Phùng Yên, lôi từ trong tủ ra một nắm quần áo còn chưa kịp cất đi, rồi không chút do dự mà cắt nát từng món một, biến tất cả thành những mảnh vải vụn.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ để hả giận. Khi ánh mắt cô dừng lại trên khung ảnh đặt trên bàn của Tô Phùng Yên, thì từ bên ngoài, mơ hồ vọng đến giọng của Tô Kiến Tu.
“Nếu đã ra tù rồi thì nên sống cho tử tế vào. Hỏi nhiều như thế làm gì?”
“Hừ, cô hỏi nó làm gì? Tôi thấy chẳng còn quan hệ gì nữa đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



