Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Kiến Tu bước tới, khẽ thở dài một hơi.
“Chuyện bên nhà họ Nhiếp, ba cũng biết rồi. Con đừng nghĩ nhiều, cứ cho qua là được.” Nghe thì như đang an ủi, nhưng giọng điệu lại nghiêm khắc vô cùng.
Ông tiếp tục: “Nhưng lần sau tuyệt đối không được xảy ra chuyện như vậy nữa. Con làm ầm lên như thế, không chỉ mất mặt bản thân, mà còn ảnh hưởng đến chuyện hôn nhân của chị con. Sau này ba đối mặt với Lục Hải Vân và bà Nhiếp, chỉ càng thêm khó mở lời.”
“Con xin lỗi ba, con thật sự không ngờ mọi chuyện lại thành ra vậy…” Tô Phùng Yên cúi đầu lí nhí nói.
Ngay cả khi hy vọng Tô Quân Khiết có thể gả cho Thẩm An Hành, thì ba cô cũng chưa từng bắt Quân Khiết phải thấp hèn đến mức như vậy khi đứng trước mặt Thẩm An Hành.
Tô Phùng Yên không nói một lời, lặng lẽ quay về phòng.
Tô Kiến Tu cũng hiểu tâm trạng cô lúc này chẳng vui vẻ gì, nên không gọi cô lại yêu cầu phản hồi như thường lệ.
Phía sau vang lên giọng Tô Quân Khiết: “Ba, ba nhìn xem nó là cái kiểu gì thế này…”
Tô Phùng Yên đóng sầm cửa lại, chặn đứng toàn bộ tiếng động bên ngoài.
Vừa ngồi xuống giường chưa được bao lâu, điện thoại reo lên. Là một cuộc gọi từ số lạ.
Hai tiếng trước, cô đã chặn số của Thẩm An Hành, xoá sạch mọi bạn bè, thể hiện rõ thái độ “cắt đứt từ đây”.
Nhưng nếu Thẩm An Hành thật sự muốn tìm, anh ta nhất định sẽ tìm được.
Ví dụ như Lâm Duẫn – cô cháu gái nhỏ của anh – vẫn còn giữ số liên lạc của Tô Phùng Yên. Anh chỉ cần hỏi cô bé là đủ.
Và cuộc gọi này, rất có thể là từ anh.
Tô Phùng Yên bắt máy, khẽ “Alo” một tiếng, giọng nói mang theo nét mỏi mệt và thương tâm rõ rệt.
“Tiểu Yên, là anh đây. Em đừng cúp máy…”
Tô Phùng Yên im lặng.
Thẩm An Hành vội vàng nói tiếp: “Tiểu Yên, đừng đối xử với anh như thế. Ngày mai anh muốn gặp em, chỉ một chút thôi, được không? Anh có điều muốn nói.”
“Nhưng gặp rồi thì có ý nghĩa gì chứ?”
“Có chứ! Em thật sự cam lòng bỏ cuộc như vậy sao? Tiểu Yên, chúng ta cùng nhau cố gắng được không?”
Lời nói của Thẩm An Hành khiến một người phụ nữ “vẫn còn yêu” như cô không thể nào nỡ từ chối.
Tô Phùng Yên nức nở vài tiếng bên đầu dây, mang theo vẻ cảm động, đồng ý lời hẹn gặp của anh.
“Giữa trưa mai nhé? Ở quán cà phê Bông Tuyết. Anh nhớ em và Duẫn đều thích chỗ đó.”
“Vâng…” Tô Phùng Yên ngoan ngoãn đáp.
Sau đó, Thẩm An Hành lại dỗ dành cô thêm vài câu, rồi mới kết thúc cuộc gọi.
Tô Phùng Yên ngồi suy nghĩ, không biết mai anh định nói gì với cô. Dù sao thì nhìn qua cũng biết, anh vẫn chưa hoàn toàn thỏa hiệp với mẹ mình.
Nhưng cô hy vọng, anh sẽ có dũng khí cắt đứt hoàn toàn, xác nhận rõ ràng danh phận của mình.
Cho nên, cô cần phải ra đòn mạnh hơn.
Ngày hôm sau, trước khi đến quán cà phê, cô chỉ trang điểm nhẹ, không quá cầu kỳ nhưng vẫn đủ đẹp, thanh tú, nhuốm chút u sầu. Cô mặc chiếc váy xanh xám, khiến cả người như một đóa hoa mong manh giữa trời mưa gió.
Cô đứng trước gương kiểm tra lại nhiều lần, rồi mới rời khỏi nhà.
Đến quán Bông Tuyết trước năm phút, chưa bao lâu thì Thẩm An Hành cũng tới.
Tô Phùng Yên chỉ hơi ngẩng đầu nhìn thoáng qua, rồi lại cúi xuống. Trong mắt không còn vẻ long lanh rạng rỡ như trước, chỉ còn lại sự trầm lặng, như thể đã quyết định từ bỏ.
“Tiểu Yên, xin lỗi em…” Thẩm An Hành ngồi đối diện, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Tô Phùng Yên cắn môi, không nói một lời, gương mặt lộ rõ vẻ ấm ức nhưng vẫn cố nhịn, như thể đang chịu đựng tất cả một mình.
Thẩm An Hành nhìn cô như vậy, vô cùng xót xa. Anh nghiêm túc nói:
“Nghe anh nói, tối qua anh đã nói rõ với mẹ rồi. Chúng ta vẫn chưa thuyết phục được nhau, nhưng điều đó không sao cả. Anh là người trưởng thành, có thể tự làm chủ cuộc đời mình. Ông bà ngoại cũng không đồng tình việc mẹ can thiệp quá sâu. Anh đã nhờ họ khuyên bà, chắc chắn sẽ sớm có kết quả. Hơn nữa…”
Tô Phùng Yên khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng như sắp tan biến:
“Thực ra hôm nay, ba em và nhà họ Triệu hẹn nhau ăn cơm, dự định là đính hôn. Tối qua ba bảo em đến xin lỗi vào thứ ba tới…”
“Thẩm đại ca, em cũng đâu có quyền lựa chọn. Em đã cố gắng phản kháng rồi, nhưng… cả nhà đều muốn em nhanh chóng gả cho Triệu Tử Tuấn. Họ sợ nhà họ Triệu tức giận, sợ nếu mất đi đối tượng này, Tô thị sẽ không trụ nổi…”
“Em đã đồng ý rồi… Em không từ chối được ba mình…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








