Sau bữa cơm chiều, Tô Kiến Tu đột nhiên bảo Tô Phùng Yên cùng ông ra ngoài dạo một vòng.
Trong lòng cô hơi khựng lại, nhưng rất nhanh liền mỉm cười ngoan ngoãn:
“Vâng, ba.”
Trên bàn ăn, người chị không cùng huyết thống và người mẹ kế sắc mặt vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại không giấu được chút biến hóa mờ nhạt.
Hiển nhiên, bọn họ đều biết lý do của buổi trò chuyện đêm nay.
Kỳ thực, Tô Phùng Yên cũng biết.
Chỉ là… cô vẫn ôm chút hy vọng mong manh, rằng có thể ba sẽ đổi ý, rằng cuối cùng mọi chuyện chưa chắc sẽ thành thật.
Dù sao ông vẫn là ba ruột của cô, là người luôn tỏ ra thương yêu cô nhiều năm qua.
Nhưng vào khoảnh khắc này, cô chợt nhận ra tất cả những hy vọng ấy chỉ là mộng tưởng – một kiểu ảo giác ngây thơ không nên có.
Tô gia ở thành phố lớn tuy không thuộc hàng đỉnh lưu, nhưng cũng được xem là có địa vị nhất định. Trong khu biệt thự mang phong cách cổ điển, cha con họ sóng bước trong khu vườn yên tĩnh. Cảnh tượng thoạt nhìn như một bức tranh gia đình ấm áp, chan chứa tiếng cười của máu mủ ruột thịt.
Thế nhưng…
“Kỳ này, nhà họ Triệu hẹn chủ nhật dùng bữa. Ăn xong là tính chuyện luôn. Không làm lễ đính hôn, cưới thẳng.”
“Ba… Gần đây con nghe một vài tin đồn… Người ta nói Triệu Tử Tuấn mang mấy người mẫu lên du thuyền… ra biển vui chơi…”
“Tin đồn vớ vẩn, đừng để ý!” – Tô Kiến Tu lập tức cắt ngang, giọng hơi gấp gáp.
Không khí lập tức trở nên ngột ngạt.
Ông nói thêm, vẻ miễn cưỡng trấn an:
“Đàn ông trẻ tuổi mà, nhất thời bốc đồng cũng không lạ. Chờ nó trưởng thành, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Tô Phùng Yên ngước lên nhìn ông, muốn đọc được điều gì đó từ ánh mắt, để biết ông thật sự nghĩ vậy hay chỉ đang nói dối chính mình. Nhưng… ông không nhìn cô.
Ông nghiêng mặt sang bên, tránh ánh nhìn của con gái.
Cô hiểu. Đó không phải sự do dự. Mà là trốn tránh – trong khi quyết tâm đã hoàn toàn định sẵn.
Ông muốn cô gả cho Triệu Tử Tuấn.
Muốn cô dùng cuộc hôn nhân đó để cứu lấy Tô gia.
Từ lâu cô đã biết, dù bản thân cố gắng thế nào, thì hôn nhân của cô cũng sẽ không phải vì tình yêu. Cô cũng đã chuẩn bị tinh thần phải bước vào một cuộc liên hôn vì lợi ích.
Nhưng cô chưa từng nghĩ… người đó lại là Triệu Tử Tuấn.
Tên tuổi nổi danh vì đời tư rối ren, 22 tuổi đã bị dư luận lên án vì thói ăn chơi trác táng, 25 tuổi dính scandal tình ái với tiểu minh tinh, đến năm 27 thì đưa cả chục hotgirl lên du thuyền tổ chức tiệc tùng bảy ngày bảy đêm.
Không ai không biết.
“Đừng nghĩ nhiều nữa. Mẹ của Tử Tuấn quý con lắm. Bà ấy sẽ không để con phải chịu thiệt thòi đâu.”
Khoảng im lặng kéo dài khiến Tô Kiến Tu cũng bắt đầu thấy khó xử. Giọng ông có phần mất kiên nhẫn.
Tô Phùng Yên biết, cô không thể tiếp tục làm trái.
Cô gật đầu, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Vâng…”
Nghe vậy, ông như thở phào, cả người nhẹ nhõm hẳn.
“À, dạo này con có thể đi xem thử vài căn chung cư hay biệt thự nhỏ, chọn cái nào con thích thì nói ba, ba sẽ mua cho một căn.
“Còn chuyện triển lãm tranh – dạo này trào lưu ấy nở rộ lắm. Tranh con vẽ cũng khá, có thể làm một buổi triển lãm.
“Phần cổ phần công ty, ba cũng định chuyển cho con 10%, coi như của hồi môn. Sau này về nhà chồng không ai dám xem thường.”
Ông hào hứng nói một tràng, giọng mỗi lúc một cao, tựa như lần đầu thật sự cảm thấy mình là người cha có trách nhiệm.
Nhưng khi thấy Tô Phùng Yên vẫn im lặng, ánh mắt không gợn sóng, ông dần dần cụp xuống.
Sự hưng phấn rút đi, thay bằng xấu hổ và mỏi mệt.
Cơ thể ông hơi nghiêng về phía cửa, như thể muốn kết thúc sớm cuộc trò chuyện đêm nay.
Đúng lúc ấy, Tô Phùng Yên khẽ ngẩng đầu.
“Ba…” – cô nhẹ giọng nói – “Con biết ba rất khó khăn. Cũng biết chính ba đã cho con một cuộc sống trong giới thượng lưu mà nhiều người mơ ước.
“Con không giống chị cả, không có khả năng điều hành công ty. Nếu kết hôn với Triệu Tử Tuấn là việc duy nhất con có thể làm để báo đáp ba, thì con đồng ý.
“Dù anh ta có chút hoang đường, nhưng rốt cuộc cũng không phải người xấu. Huống chi còn có ba mẹ anh ta quản lý, chắc sẽ không quá mức.
“Vả lại… con còn có ba, còn có Tô gia. Con sẽ không để bản thân bị bắt nạt đâu.”
Nói rồi, cô mỉm cười – một nụ cười dịu dàng đến đau lòng.
Tô Kiến Tu lặng người nhìn con gái, xúc động đến mức nắm lấy vai cô.
“Tiểu Yên, con luôn là đứa con hiểu chuyện nhất… Con yên tâm, sau này nếu có chuyện gì, cứ nói với ba, ba nhất định sẽ đứng ra vì con.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
