: NU
Beta: Bảo Trân
—
“Ôn Nam Tịch.” Phó Diên đóng giấy đăng ký kết hôn lại, gọi.
Ôn Nam Tịch cũng đóng giấy đăng ký kết hôn, ngước mắt nhìn anh. Phó Diên cầm hai tờ giấy kết hôn trong tay, anh cúi xuống nhìn cô, trong đầu hiện lên rất nhiều cảnh tượng năm cuối cấp 3.
Ở trong cửa hàng tiện lợi hay trước cửa hàng tiện lợi cũng thế, quán cà phê Internet, ở bến xe buýt, trên xe buýt, trong căn cứ bí mật hay chiếc bánh kem trên đỉnh núi.
Vào cái lúc mà cô hoàn toàn chiếm lấy cuộc sống của anh, thứ mà anh mong đợi duy nhất lúc đó là được ở bên cô một cách công khai sau khi vào đại học. Nhưng sự vô vọng ở đại học khiến anh khi gặp lại cô không dám có ý nghĩ nào khác, cứ để thuận theo tự nhiên. Hiện giờ, anh cười nói: “Anh đã dám nghĩ tới sau này.”
Ôn Nam Tịch nhẹ giọng hỏi: “Nghĩ cái gì cơ?”
Với giọng điệu lười biếng, anh thản nhiên nắm tay cô bước ra ngoài, đi ngang qua đôi vợ chồng sắp lãnh giấy ly hôn, nói: “Nghĩ về tương lai của chúng ta.”
Ôn Nam Tịch nghe vậy lông mày nhướng lên.
Thư Lệ: Lãnh rồi à?
Thư Lệ: Ây da ây da, tốt quá rồi!
Thư Lệ: Để mẹ đi gọi ông nội xem ngày lành.
Diên: Tốt nhất nên tổ chức vào tháng 8, là ngày sinh nhật cô ấy.
Thư Lệ: Không thành vấn đề!
Thư Lệ: Mẹ làm ngay, mà lễ cưới tổ chức ở đâu đây? Nam An hay Lê Thành?
Diên: Để con hỏi cô ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
