: Gió
Beta: Bảo Trân
—
Thư Lệ đã làm giáo viên nhiều năm như vậy rồi, dạy từng lứa học sinh một, kiểu gia đình nào dạy dỗ con ra sao bà gần như đều biết rõ, người như Ôn Nam Tịch quả thực rất hiếm gặp, không hề kiêu căng, lại thấu tình đạt lý, từ việc nhắn tin qua Wechat bà đã nhìn ra được điều ấy, hôm nay gặp rồi, bà càng thêm khẳng định hơn.
Còn cảm giác gai góc, có lẽ là do gia đình đơn thân, trong gia đình như vậy cô không lầm đường lạc lối đã là đáng quý lắm rồi, thảo nào Phó Diên lại thích cô như vậy.
Ôn Nam Tịch bị Thư Lệ kéo sang nói chuyện, Phó Diên ở bên cạnh ngồi nghe, thỉnh thoảng anh nói vài câu với Phó Kính Hoa, hai cha con mang theo vẻ học thức nho nhã, mọi hành động đều có thể nhìn ra được giáo dục kĩ càng, giống như hôm anh gặp Ôn Du vậy, trên mặt luôn mang theo ý cười.
Ôn Du có ấn tượng vô cùng tốt với anh, không bới ra được điểm nào để chê.
Ôn Nam Tịch nghe Thư Lệ nói chuyện, bụng bỗng có hơi đau, cô ngây ra, mím môi không đáp. Thư Lệ đang nói về mấy phong cách hôn lễ, bây giờ đều rất phong phú đa dạng.
Ôn Nam Tịch cười gật đầu, nhưng cơn đau ngày càng mãnh liệt hơn, đầu ngón tay cô dần lạnh đi.
Thảm hơn là cô cảm nhận được có cái gì đó đang tuôn trào, Ôn Nam Tịch hoảng loạn, cô nhìn sang Phó Diên, Phó Diên vừa nghe Phó Kính Hoa nói xong thì nhìn qua, lập tức thấy ánh mắt của cô.
Môi cô có hơi tái đi.
Phó Diên nhíu mày, một giây sau lập tức phản ứng lại, anh đặt chân xuống, đứng lên, “Ôn Nam Tịch, em qua đây.”
Anh đột nhiên mở miệng, Thư Lệ và Phó Kính Hoa ngây ra, Thư Lệ đang định nói có chuyện gì mà lại nói với giọng như vậy thì Ôn Nam Tịch đã nghe lời đứng dậy rồi.
Cô lịch sự nhìn Thư Lệ gật đầu, Phó Diên nắm tay cô đi ra khỏi phòng khách, vừa đến cầu thang, ánh mắt anh tối đi, “Có phải đến tháng rồi không?”
Ôn Nam Tịch gật đầu, cô ngẩng lên, “Hình như lần này đến sớm hơn một hôm.”
Phó Diên dắt tay cô vào nhà vệ sinh, Ôn Nam Tịch bước vào, đầu ngón tay lạnh toát, bụng cũng rất đau, nhất thời có chút hoảng loạn, đột nhiên cái đó tới khiến cô trở tay không kịp, cũng rất căng thẳng. Cô vào nhà vệ sinh, quả thực là đến rồi, vì mặc váy nên có mặc thêm quần bảo hộ, quần cũng đã dính một chút nhưng chưa dính ra váy.
Cô thấy váy, thở phào một tiếng, cảm thấy vừa mất mặt vừa ngại, cô rửa tay đi ra, Phó Diên dựa vào tường nhìn cô, Ôn Nam Tịch gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
