: Gió
Beta: Bảo Trân
—
Năm lớp 12 Ôn Nam Tịch không biết người máy đó có từ đâu bây giờ đã biết là của hãng nào rồi, nếu như Phó Diên muốn bảo dưỡng nó một số linh kiện nhất định phải đặt từ nước ngoài rất tốn kém.
Trước kia người máy chỉ có chức năng dọn dẹp và điều khiển đèn trong nhà, bây giờ nó đã hiểu và có thể nói chuyện giống như một đứa trẻ dần trưởng thành, biết trò chuyện với người lớn.
Ôn Nam Tịch cúi đầu nghiên cứu một lát. Người máy còn quay người lại cho cô nghiên cứu, Ôn Nam Tịch nhìn thấy nút nhấn trên người nó, cô đưa tay ra còn chưa kịp chạm vào đèn trong phòng đã thay đổi.
Thay đổi thành màu đèn năm lớp 12 cô vô tình bật lên, Ôn Nam Tịch xoay người lại nhìn căn cứ bí mật này, từ máy băng đ ĩa, bàn máy tính, khu nghỉ ngơi ở tầng hai, bếp kiểu mở và sô pha, bàn trà, gần như đều không có gì thay đổi, dường như sáu năm dài đằng đẵng bị đóng băng lại.
Duy nhất là trên giá sách có thêm nhiều sách hơn, vốn đã rất kín giờ còn chật hơn, có một vài cuốn không nhét vào được nữa bị Phó Diên xếp ở trên bàn, trên bàn trà cũng có vài cuốn.
Ôn Nam Tịch nhìn Phó Diên một cái, anh khoanh tay lại nhìn cô dưới ánh đèn. Năm lớp 12 những ký ức của bọn họ để lại nơi căn cứ bí mật này nhiều không đếm được, trong tủ lạnh luôn có coca, nước ngọt, sau đó có thêm sữa chua, là Phó Diên chuẩn bị cho Ôn Nam Tịch, dưới bàn trà cũng có đồ ăn vặt trong đó có kẹo m út, sô cô la, cũng đều là sau khi Ôn Nam Tịch đến mới có.
Có lúc Ôn Nam Tịch làm bài tập sẽ bảo Phó Diên mở nhạc của Châu Kiệt Luân. Gặp đề không hiểu lấy bài làm đặt lên trên mặt sách của anh bảo anh giải ngay cho mình, Phó Diên cũng rất nhẫn nại sẽ không vì cô đột nhiên chen ngang suy nghĩ của mình mà tức giận, có lúc cô sẽ kéo cổ tay áo anh bảo anh qua nhìn câu hỏi, anh sẽ quay người sang.
“Coca.”
“Được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
