: Đá bào
Beta: Bảo Trân.
—
Cúp điện thoại, về chỗ làm việc, Ôn Nam Tịch ngồi xuống, bật máy tính lên. Cô và Phó Diên đến sớm, lúc này chỉ có hai lập trình viên là Lý Khiêm Vũ và Chu Hùng đến.
Lý Khiêm Vũ và Chu Hùng nhìn nhau, âm thanh trong điện thoại của Ôn Nam Tịch khá lớn, Phó Diên nghe được, đương nhiên bọn họ cũng nghe thấy.
Chủ yếu là cái giọng nam gọi tên Ôn Nam Tịch mang vẻ tức giận, lạnh nhạt.
Ôn Nam Tịch gõ mấy dòng mã lệnh, đầu ngón tay chợt dừng lại.
Cô không có bất kỳ sự chờ mong gì đối với Ôn Hữu Đào, nhưng đôi khi những lời ông ta nói sẽ đọng lại trong đầu cô, quấy rầy suy nghĩ của cô, cô tiếp tục viết code, thời gian tưởng như đã trôi qua rất lâu nhưng thực ra chỉ có hai phút.
Lúc này, điện thoại lại vang lên khiến mặt bàn rung theo.
Ôn Nam Tịch nhìn qua, người gọi đến là Ôn Du, cô hoàn hồn, nhấc máy, khôi phục vẻ bình tĩnh: “Mẹ.”
“Nam Tịch, mẹ vừa đi họp, mới về, Tiểu Lê đã kể cho mẹ nghe mọi chuyện.” Giọng nói nhẹ nhàng của Ôn Du truyền đến, Ôn Nam Tịch nghe xong, đang định nói, lại nghe thấy tiếng khóc ở đầu dây bên kia, hình như là của Tiểu Lê. Cô dừng lại, hỏi: “Sao Tiểu Lê lại khóc vậy?”
Ôn Du trầm mặc mấy giây, nói: “Con bé tức giận, mấy lời lẽ thiếu kiên nhẫn của Ôn Hữu Đào khiến con bé bất bình giùm con.”
Ôn Nam Tịch cười nhẹ, nói: “Không có việc gì, mẹ, bảo con bé đừng khóc nữa. Còn chuyện Ôn Hữu Đào tới, sao mẹ không nói cho con biết? Mẹ tự đuổi ông ta đi sao?”
Ôn Du lo lắng, nói: “Mẹ không muốn quấy rầy con, chỉ cần mẹ không chấp nhận là được, lát nữa mẹ sẽ nghĩ cách.”
“Mẹ cứ trực tiếp báo công an.”
Ôn Du nghe vậy, dừng lại một chút, sau đó nói: “Được, nếu ông ta lại tới nữa thì mẹ sẽ báo ngay.”
Ôn Nam Tịch ừm một tiếng.
Cô đang định cúp máy, Ôn Du lại gọi cô, Ôn Du ở đầu dây bên kia tựa như đang băn khoăn điều gì đó, một lúc sau bà mới nói: “Nam Tịch, có chuyện này mẹ muốn xin lỗi con. Năm đó khi con được sinh ra, thật ra lúc đó bố con không muốn có con, có lẽ vì không yêu mẹ nên ông ta mới không muốn có con.”
“Cũng có lẽ là ông ta vẫn luôn chờ cơ hội để ly hôn với mẹ, nhưng lúc đó mẹ muốn giữ con lại, mẹ cứ nghĩ chỉ cần có con thì ông ta sẽ dần từ bỏ ý định kia. Những năm tháng trôi qua, mẹ thường xuyên nghĩ, tại sao ông ta lại không yêu con, giờ mẹ đã biết, có thể là vì lúc đó mẹ đã dùng con để trói buộc ông ta.”
“Nam Tịch, con đã thoát ra rồi, nhưng hôm nay mẹ nghe Tiểu Lê nói nên mẹ vẫn muốn nói cho con biết, con không làm gì sai cả, là mẹ sai, Ôn Hữu Đào sai, tất cả những chuyện này không liên quan gì tới con cả.”
Ôn Nam Tịch nắm chặt điện thoại, trầm mặc một lát.
Ôn Du cũng im lặng, trong loa chỉ còn lại tiếng nức nở của Tiểu Lê, cô bé đang khóc, thỉnh thoảng lại cất lên tiếng chửi rủa, Ôn Nam Tịch nghe thấy tiếng mắng của cô bé.
Cô thầm nghĩ, nếu thời niên thiếu cô có thể thốt ra lời chửi mắng như thế, nhất định sẽ thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Cô nhướng mày, nhẹ giọng nói: “Mẹ, con hiểu rồi, cảm ơn mẹ.”
Ôn Du hoàn hồn: “Con đừng suy nghĩ nhiều, con yên tâm, mẹ sẽ không quay đầu lại đâu, mẹ sẽ nghe lời con.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
