: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
—— Giờ thì cậu đã đạt được ý nguyện.
—— Từng cành cây, ngọn cỏ ở đại học Lê Thành này, cậu còn quen thuộc hơn tôi.
Nghe được lời này, điều làm cô kinh ngạc hơn đó là Phó Diên lại quen với đàn anh. Ôn Nam Tịch siết chặt tay nắm cửa, nhìn sườn mặt Phó Diên qua khe hở.
Sau khi Phó Diên đi khuất, Ôn Nam Tịch đẩy cửa ra, Dịch Phong đang cắn điếu thuốc quay đầu lại nhìn cô, sửng sốt một giây vô thức rút điếu thuốc ra khỏi miệng bình tĩnh nhìn cô, khóe mắt anh liếc về phía bóng dáng Phó Diên vừa đi khuất sau chỗ ngoặt, hỏi: “Em đến khi nào vậy?”
Ôn Nam Tịch đi đến bên cạnh anh, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Dịch Phong: “Vừa nãy, sớm hơn một chút.”
Dịch Phong nghe vậy lập tức hiểu ra, lại đưa điếu thuốc vào miệng, khói bay đến Ôn Nam Tịch hơi nhíu mày, anh suy nghĩ một lúc vẫn là đặt điếu thuốc xuống.
Ôn Nam Tịch nhìn đàn anh: “Em nhớ đây không phải lần đầu tiên đàn anh và Phó Diên gặp mặt.”
Dịch Phong gật đầu, “Không phải.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
