: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
Thật ra từ lúc Ôn Nam Tịch vào Diên Tục làm cô ta cũng đoán được. Cô ta nắm chặt cánh tay, ánh mắt vẫn vênh váo tự đắc còn định nói gì đó.
Ôn Nam Tịch rời khỏi vòng tay của Phó Diên, quay đầu nhìn Nhan Khả vẻ mặt bình tĩnh, không chút sợ hãi: “Cô diễn cho ai xem vậy? Cô mới chính là kẻ bắt nạt.”
Những người đang có mặt ở đây đều sửng sốt vài giây, tất cả nhìn về phía Nhan Khả. Chỉ cần nhìn hoa tươi đầy trên sàn cùng với việc Nhan Khả vừa đẩy cô, tư thế của Nhan Khả lúc này có chút khác với dáng vẻ thường ngày của cô ta. Theo bản năng, ai cũng có thể tưởng tượng ra Nhan Khả khi bắt nạt người khác sẽ là dạng nào.
Nguyên Thư từ sợ hãi đột nhiên bình tĩnh lại, đứng cùng một chiến tuyến với Ôn Nam Tịch, nắm lấy cánh tay của Ôn Nam Tịch, nói: “Đúng vậy, cô ta mới là kẻ bắt nạt. Chỉ cần cô ta không muốn làm gì thì sẽ tìm mọi cách đùn đẩy cho tôi và Nam Tịch, giống như trước đó cô ta muốn làm Nam Tịch xấu hổ, chính cô ta và lớp trưởng đã bắt Nam Tịch thi chạy đường dài.”
“Có thể sau khi tốt nghiệp cô ta có thể vỗ mông bỏ chạy lấy người, nhưng trong ba năm đó, chúng tôi đã bị cô ta cô lập và bắt nạt. Chúng tôi đã gặp phải bóng ma tâm lí, tôi…”
Nguyên Thư dừng một chút, hốc mắt đỏ hoe nhưng cũng không rơi nước mắt: “Tôi học đại học bốn năm, Nam Tịch cũng học đại học bốn năm, đều cố gắng vượt qua tổn thương do cô ta gây ra.”
Sắc mặt Nhan Khả thay đổi lớn, lần này cô ta có vài phần hoảng loạn cảm giác như thể bị vạch trần, tất cả mọi người ở đây đều nhìn cô ta với ánh mắt khác, không nói ai cũng biết ngay cả Đàm Vũ Trình cũng cau mày. Ánh mắt Phó Diên càng thêm lạnh như băng, anh hơi nheo mắt lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
