“Không phải.”
“Em không có.” Ôn Nam Tịch theo phản xạ lùi lại, tay cũng muốn thu lại, nhưng đã bị anh giữ chặt khiến cô không thể lùi thêm bước nào.
Cô nhìn vào mắt anh cảm xúc trong đó là băng giá và thăm dò.
Ôn Nam Tịch kiên định nhìn anh mấy giây, nói: “Thật sự xin lỗi, Phó Diên.”
Ngoài mấy chữ này cô dường như không tìm được lời nào để nói, Phó Diên nheo mắt lại, giữ chặt cổ tay cô giọng nói trầm thấp vẫn rất lạnh lùng: “Em nói đi.”
Anh đang nói đến mùa hè năm cuối trung học.
Ôn Nam Tịch gật đầu, “Ngoại trừ cái này, em cũng không biết nên nói cái gì.”
“Nhưng mà Phó Diên, em không có ý muốn đùa giỡn anh, chúng ta gặp lại là trùng hợp, em không có tính toán chỉ làm theo trái tim mình.”
Phó Diên nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Trong lòng em có ý gì?”
Ôn Nam Tịch ngước mắt nhớ tới lúc ở trạm xe buýt, lòng bàn tay anh giữ lấy mình, nghiêm túc nói: “Đối với anh thật tốt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
