: Đá bào
Beta: Bảo Trân
“Ôn Nam Tịch.” Nhan Khả đột nhiên gọi một tiếng, Phó Diên và Ôn Nam Tịch bừng tỉnh, sau khi ánh mắt bọn họ dây dưa mấy giây, Phó Diên buông cô ra, lau tay áo dính đầy kem.
Ôn Nam Tịch ra vẻ bình tĩnh lau má, nhìn bọn họ đặc biệt là Nhan Khả vừa gọi cô, rất nhiều người khác đang chống tay lên bàn đứng yên như tượng điêu khắc. Nhan Khả hôm nay trang điểm rất đậm, ánh đèn chiếu xuống trông mơ màng và thâm sâu, trong mắt ẩn chứa vẻ lạnh lùng và có chút điên cuồng chỉ Ôn Nam Tịch mới có thể nhìn thấy. Thật mỉa mai khi nói rằng người cô có thể hiểu rõ nhất lại là Nhan Khả.
Nhan Khả trầm mặc mấy giây, đột nhiên cười chỉ vào cô: “Cô thật xấu, mặt dính đầy kem, ha ha ha, thật là quá xấu, mau lau đi.” Cô ta cười khô khan.
Bởi vì cô ta vẫn chưa quên rằng Phó Diên vẫn còn ở đây, Đàm Vũ Trình khoanh tay đứng đó, không ít nhân viên nam bên kia cũng đang nhìn về phía này, mặc dù lúc này cô ta rất muốn bước tới cào vào mặt Ôn Nam Tịch, hận không thể túm tóc Nam Tịch, giống như hồi cấp ba bị cô ta chà đạp dưới chân. Nhưng cô ta không dám bày ra bộ mặt như vậy. Mẹ cô ta nói rằng phải tỏ ra bản thân là một người phụ nữ được tất cả mọi người yêu quý, biết giấu khuôn mặt giận dữ của mình sau chiếc mặt nạ thì mới có cơ hội chiến thắng.
“Thật sao?” Ôn Nam Tịch đưa tay sờ lên mặt. Chị Lý lập tức lấy một gói khăn giấy ướt bước đến giúp cô lau chóp mũi và má, dù sao chị Lý cũng lớn tuổi hơn trải qua nhiều chuyện hơn, cười nói: “Sếp thật là, chơi đùa mà không biết nặng nhẹ, con gái người ta cũng cần thể diện chứ.”
Vài lời nói ra đã giải quyết được bầu không khí đang có phần căng thẳng lúc này, một nhóm đàn ông phản ứng lại, chỉ là một trò đùa mà thôi chẳng có vấn đề gì cả. Nhưng phụ nữ thì nhạy cảm hơn bởi vì họ chưa bao giờ thấy Phó Diên đùa giỡn với ai như thế, nhưng thành thật mà nói không có cô gái nào dám bôi kem lên lông mày của Phó Diên. Phó Diên không tính là nghiêm khắc nhưng anh lại khá lạnh lùng. Ngay cả là Nhan Khả có lẽ cũng không dám. Họ nhìn Ôn Nam Tịch, không hổ là Ôn công lá gán cũng lớn đấy.
Văn phòng chỉ có Nhan Khả là móng tay sắp bị nắm đến bật ra.
“Nhưng, cũng không xấu chút nào, khá đáng yêu.” Chị Lý nói thêm câu này, đứng trước mặt Ôn Nam Tịch, vẻ mặt dịu dàng giúp cô lau.
Ôn Nam Tịch ngước mắt lên, nhìn chị Lý rồi nói: “Cảm ơn chị Lý.”
“Cảm ơn cái gì? Chắc chắn sếp cũng nghĩ như vậy. Trông em giống như một con thỏ nhỏ vậy, hỏi sếp mà xem.” Chị Lý ra hiệu cho cô nhìn sang bên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
