: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
“Còn ổn không?” anh hỏi.
Ôn Nam Tịch nhẹ nhàng ấn vào cánh tay, cảm thấy có chút đau nhức, lắc đầu: “Đỡ hơn…”
Không hiểu sao má lại hơi nóng, cô quay mặt đi: “Trong câu lạc bộ còn có điện thoại di động và túi xách, tôi quên cầm theo.”
“Ừm.”
Phó Diên nhìn khuôn mặt trang điểm của cô mất mấy giây, xuống xe mở cửa ghế sau lấy ra một chiếc áo khoác mỏng màu đen khoác lên vai cho cô.
Chiếc váy hai dây của cô đêm nay nhìn từ xa không có gì đặc biệt, nhưng nhìn gần lại thấy trên dây váy mỏng, chỗ xương quai xanh có vài viên đá lấp lánh rất phù hợp, đến gần có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của hoa hồng.
Ánh mắt hai người lại chạm nhau, yết hầu của Phó Diên hơi động một chút vài giây sau anh mới nhìn đi chỗ khác, đứng dậy thuận tay đóng cửa xe lại. Ôn Nam Tịch đưa tay giữ áo khoác lại rồi đắp lên, chiếc áo khoác sạch sẽ thoải mái có mùi hương thanh nhẹ hòa quyện với mùi hoa hồng trên người cô, cô duỗi chân đi giày cao gót.
Phó Diên đi vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái thắt dây an toàn, thấy cô đang chậm rãi xỏ chân vào đôi giày cao gót. Anh nhìn một giây rồi quay đi, cầm lấy vô lăng khởi động xe.
Ánh đèn bên ngoài chiếu vào nhẹ nhàng lướt qua lông mày anh, sau khi nộp phí đậu xe chiếc xe màu đen lái ra ngoài.
Chiếc áo khoác rất thoải mái. Ôn Nam Tịch tựa lưng vào ghế, có chút buồn ngủ.
Xe chạy tới trước cửa câu lạc bộ, Dịch Phong đã cầm túi xách và điện thoại di động của Ôn Nam Tịch đứng sẵn ở đó đang định đi tìm người thì chiếc xe màu đen chậm rãi lái tới bên đường, cũng chính là nơi chiếc xe màu bạc vừa dừng. Ánh mắt Dịch Phong dừng ở chiếc xe màu đen, cửa bên ghế lái mở ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
