Sau khi ngồi vững lại, Lâm Y cũng nhìn về phía Diêm Húc. Vừa rồi, chính cô cũng cảm nhận được nguyên văn xung quanh đột nhiên dao động bất thường, nhưng cụ thể vì sao thì cô không rõ, chỉ là trong khoảnh khắc ấy, bản năng mách bảo rằng có nguy hiểm rất lớn đang tới, vì vậy mới lập tức bảo Trần Ngũ đổi hướng.
Mã Lục trố mắt, há hốc miệng ngơ ngác, mãi mới lắp bắp hỏi tiếp,
"Vậy, vậy tức là, lát nữa tụi mình còn có thể bị... bị... bắn trúng tiếp à?!"
Diêm Húc vẫn chăm chú theo dõi màn hình thiết bị, giọng lạnh tanh,
"Cũng may là đám kia dùng toàn vũ khí lỗi thời, chứ nếu là hỏa lực hiện đại, chỉ cần sóng xung kích từ một quả tên lửa thôi là chiếc xe này đủ nổ tan xác."
Lâm Y lại hỏi ngược "Vạ lây từ ai? Từ anh sao?"
Trần Ngũ và Mã Lục lập tức ngẩn người, đồng loạt quay đầu nhìn Diêm Húc.
Diêm Húc lúc này mới ngẩng lên, ánh mắt lướt qua Lâm Y. Trần Ngũ và Mã Lục có thể không để ý, nhưng hắn thì nghe thấy rất rõ, cô gái này cũng đã cảm nhận được nguy hiểm từ trước.
Nhưng cô ta biết bằng cách nào? Chẳng lẽ là do con robot kia?
Không thể nào. Với đặc thù từ trường nơi đây, ngay cả trí tuệ nhân tạo cấp cao cũng bị giới hạn phạm vi quét, độ chính xác giảm mạnh. Còn con robot kia, người thường có thể không nhìn ra cấp độ, nhưng hắn chỉ liếc qua đã biết ngay, hệ thống không cao, chất liệu cũng không phải loại thượng hạng, tuyệt đối không thể đoán trước tình huống.
Trần Ngũ lo lắng tình hình căng thẳng leo thang, cố chen vào để xoa dịu
"Sắp đến Hắc Tháp rồi, chỉ còn một phút nữa."
Rõ ràng hắn đang cố kéo giãn bầu không khí đang âm ỉ nguy cơ bùng nổ. Chỉ là, bản thân hắn cũng chẳng biết có nên tiếp tục chạy tới hay không. Mà nếu quay đầu... thì biết đi đâu? Chuỗi vận đen này chưa bao giờ dứt, mỗi cú lại càng kinh khủng hơn cú trước. Mà ở cái đảo chết tiệt này, tín hiệu lúc được lúc mất, thiết bị cao cấp vào đây cũng hoạt động phập phù, chẳng ai có nổi cảm giác an toàn.
Diêm Húc thu lại ánh mắt dò xét. Dù sao cũng chỉ là một cuốc quá giang, hắn cũng chẳng định trả lời câu hỏi của Lâm Y.
Chỉ là, khi cả nhóm vừa lờ mờ thấy tòa Hắc Tháp thấp thoáng phía trước, một loạt tiếng súng lại vang lên.
Mặt Mã Lục tái nhợt. Trần Ngũ lập tức giảm tốc độ xe. Nhưng giờ hắn cũng không thể quay đầu lại, ai biết đằng sau có phải còn đạn bay hay không?
Hơn nữa, con đường này là đường duy nhất đi qua khu vực này. Dọc bên hông có vài lối rẽ, nhưng không rõ chúng có an toàn không. Giờ Trần Ngũ đâu còn tâm trí nghĩ tới nhiệm vụ mà Phi Ưng giao nữa. Làm hỏng nhiệm vụ cùng lắm bị tống vào tù. Nhưng nếu còn quanh quẩn ở đảo Phong, mạng nhỏ của hắn có thể bay màu bất cứ lúc nào.
Như đọc được suy nghĩ của hắn, Diêm Húc lạnh nhạt nói "Mấy lối nhỏ bên hông đều bị chặn rồi, đi không được. Hỏa lực phía sau còn mạnh hơn phía trước, quay lại là chết chắc."
Tiếng súng phía trước ngày càng dồn dập, xen lẫn là vài tiếng nổ nhỏ rải rác. Hơn nữa, âm thanh đó đang dần dần tiến về phía họ. Rõ ràng là có người đã phát hiện ra sự tồn tại của nhóm họ, và đang phái người đến gần, mà nhìn kiểu gì cũng không phải thiện ý.
Dưới áp lực cực lớn, Trần Ngũ cuối cùng không nhịn được mà gào lên với Diêm Húc:
"Anh nói nhiều vậy làm cái mẹ gì, bây giờ rốt cuộc phải làm gì? Có cách nào rút lui không?"
Vẻ mặt của Diêm Húc vẫn bình tĩnh y như lúc trước: "Chạy thẳng về phía trước. Bọn họ chỉ dùng vũ khí hạng nhẹ, xe này có đủ khả năng chống đỡ cơ bản. Còn ba cây số nữa là tới Hắc Tháp, đến đó thì an toàn tạm thời."
Trần Ngũ hít sâu một hơi: "Dù chỉ là vũ khí hạng nhẹ thì cái xe nát này cũng đâu chống nổi vài viên đạn?!"
Diêm Húc lấy từ trong túi áo khoác ra một ống kính đơn, đeo lên mắt trái. Thông tin từ thiết bị cá nhân của anh lập tức đồng bộ lên màn hình thấu thị của kính.
"Anh chỉ cần lái xe cho tốt, đám bắn súng để tôi xử."
Vừa nói xong, Diêm Húc rút từ áo ra một vật kim loại hình tròn, dùng ngón tay ấn nhẹ lên bề mặt. Vật thể phát ra tiếng "cạch cạch" rồi nhanh chóng tách rời, giống như miếng bọt biển hút nước mà phồng to lên, rồi tự động tổ hợp lại. Trong chớp mắt, nó đã biến thành một khẩu súng trường hạng nhẹ cực kỳ ngầu lòi!
Trần Ngũ và Mã Lục nhìn mà ngây người. Thấy vẻ mặt Lâm Y cũng có phần ngạc nhiên, A Nguyên liền lên tiếng giải thích: "Vũ khí biến hình bằng hợp kim linh hoạt. Dễ mang theo, sát thương lớn, độ chính xác cao. Ngay từ đời đầu tiên được phát triển, nó đã được Liên minh xếp vào loại vũ khí C của quân đội và cảnh sát. Còn khẩu trong tay ông Diêm... đã nâng cấp bằng công nghệ nguyên năng, có lẽ là thế hệ thứ ba rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



