Còn vụ của Vương Nguyệt, Tào Đông chưa từng báo cảnh sát, nên dĩ nhiên không nằm trong danh sách mười hai đứa kia.
Nhưng nếu bỏ qua việc cha của Vương Nguyệt chính là ông, thì thân phận hiện tại của cậu bé cũng không khác gì những đứa bị bắt kia, đều là người mang gen lỗi, tuổi vị thành niên, gia đình đơn thân, xuất thân thấp kém.
Sắc mặt của Tào Đông ngày càng nặng nề. Việc này không thể là một vụ bắt cóc đơn thuần. Đảo Phong rốt cuộc đang che giấu điều gì? Chúng bắt đám trẻ đó để làm gì?
"Cảnh sát có thể tra ra đảo Phong, thì phía bắt cóc chắc cũng đã đánh hơi được. Vừa rồi người thuê yêu cầu Trần Ngũ phải giao người trong vòng một tiếng, chắc chắn là vì đã nghe được tin tức. Điều duy nhất chúng chưa ngờ tới, là chúng ta đã lần ra dấu vết của chúng." Lão Đỗ vừa nói vừa đứng dậy,
"Chỉ cần đưa được Lâm Y tới đó, bọn bắt cóc có thể sẽ lập tức chuyển địa điểm. Điện từ trường ở đảo Phong vốn rất bất ổn, bên trong lại hỗn loạn, cảnh sát dù có vào được cũng chưa chắc sử dụng được thiết bị gì hữu hiệu, không chắc bắt được người."...
Ba mươi phút sau, Mã Lục cho xe dừng lại trước lối vào đảo Phong,
"Anh à, chỗ này điện từ loạn quá, nhiễu sóng nhiều lắm. Xe mình mà chạy vô sâu, với kiểu 'ngầu lòi' thế này, dám cá là chạy được nửa đường thì tắt máy. Muốn vào bên trong, chỉ có cách đổi sang xe nguyên năng chuyên dụng ở đây thôi."
Khi Trần Ngũ đang liên lạc lại với Phi Ưng, Lâm Y tò mò nhìn ra ngoài cửa kính. Tầm mắt cô bao phủ cả khu vực, trước mặt là một không gian hoàn toàn không có lấy chút xanh nào, lạnh lẽo, tĩnh mịch như một vùng đất chết. Cả khu công nghiệp khổng lồ làm từ thép và bê tông đã bị bỏ hoang quá lâu, tòa nhà nào cũng tối om, lớp tường ngoài đều bị oxi hóa thành màu xám tro loang lổ, đứng im lặng như những xác khô khổng lồ xếp hàng bất động giữa trời.
Bầu trời mù sương bao phủ mọi thứ, chẳng mấy chốc kính xe đã phủ đầy những hạt nước li ti.
Phi Ưng không đích thân theo nhóm vào đảo Phong, chỉ đưa cho Trần Ngũ một bộ tăng cường tín hiệu. Nhưng do từ trường ở đây quá rối loạn, hiệu quả thiết bị này cũng rất hạn chế. Nhóm hỗ trợ của hắn vẫn đang cố hết sức để bắt lại tín hiệu bên trong đảo, bởi nơi này tuy đã bỏ hoang nhưng vẫn còn nhiều camera an ninh sót lại. Chỉ cần còn kết nối được tín hiệu, thì những camera đó vẫn có thể sử dụng.
Khi bước xuống xe, Lâm Y lập tức cảm nhận được nhiệt độ ở đây thấp hơn trong thành phố rất nhiều, không khí cũng có cảm giác khiến người ta thấy bí bách.
Ngay lối vào đảo Phong có một cửa hàng cho thuê xe nguyên năng, ngoài cửa treo một tấm bảng quảng cáo to đùng, hơi nghiêng lệch một bên, trên đó nguệch ngoạc năm chữ to tổ bố bằng sơn phun:
"Bãi thuê xe theo ngày."
Chủ cửa hàng là một gã đàn ông trông chừng hơn bốn mươi, thân hình to lớn. Không rõ có phải làm ăn phát đạt nên chẳng cần nịnh khách, dù thấy có người tới, mông ông ta vẫn dính chặt trên ghế, không buồn nhúc nhích.
Thật ra, Trần Ngũ cũng chưa từng đặt chân đến nơi này, nhưng dù sao hắn cũng đã lăn lộn giang hồ mười mấy năm, từng va chạm đủ loại người, nên ít nhiều cũng nghe phong phanh về luật lệ ở đây. Nhìn bề ngoài thì có vẻ hoang vắng, nhưng khu vực mấy nghìn kilomet vuông này thực chất đã bị âm thầm chia cắt thành nhiều khu, mỗi khu đều có "rắn hổ mang" của riêng mình.
Bất kể ai vào đây làm ăn, dù là ra hay vào, đều phải biết điều mà "cúng phí", nói dễ nghe thì gọi là lệ phí qua đường, không thì chỉ cần lơ là một chút, rủi ro sẽ tự tìm đến tận cửa.
Có điều, đóng phí cũng phải đúng cách, chứ chẳng ai đi loanh quanh mấy nghìn cây số chỉ để tìm người thu tiền.
Trần Ngũ liếc nhìn Mã Lục đang ngơ ngác, lại nhìn sang Lâm Y vẫn thản nhiên như không, rồi tới A Nguyên bên cạnh cô, mặt mày cũng tỉnh bơ như thường. Trong lòng hắn không khỏi dâng lên một nỗi bi phẫn khó tả, tại sao hắn lại dính phải cái vụ xui xẻo này cơ chứ?
Nhưng giờ có hối hận cũng vô dụng, hắn đành cắn răng bước vào cửa tiệm: "Ông chủ, cho thuê xe."
Ông chủ đang mải chơi game, chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ hất cằm chỉ về phía bên cạnh. Trần Ngũ nhìn sang, thấy bảng giá và thủ tục thuê xe đều dán đầy trên màn hình tường.
Thủ tục cũng không phức tạp, chỉ cần chọn xe, quét thiết bị cá nhân một cái là có thể lấy xe chạy ngay.
Chỉ là, khi hắn thấy giá niêm yết, trái tim liền co rút lại. Cửa tiệm này giờ chỉ còn lại đúng một chiếc xe, mà nhìn thì đã thấy cũ kỹ tả tơi, chẳng biết có chạy nổi đến đích không. Vậy mà lại đắt khủng khiếp. Hắn muốn chọn xe tốt cũng đâu có lựa chọn.
Trần Ngũ quay đầu nhìn Lâm Y một cái, nhưng chỉ cần nghĩ đến ánh mắt của cô, ý định để cô trả tiền lập tức bị bóp chết.
Khỉ thật, mấy thứ này có thể tính vào chi phí thanh toán được không đấy? Nếu không hoàn tiền được... chuyến này đúng là lỗ nặng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

