Nói xong liền đi ra ngoài.
Bản thân Chu Húc cũng không biết tại sao mình lại nán lại lâu như vậy.
Anh đang đợi điều gì?
Chu Húc mua vé máy bay ngày mốt, tối hôm sau hẹn đám Tần Tống đi ăn.
Chỗ ăn ngay gần trường của Tần Tống. Cả buổi tối anh đều có vẻ thẫn thờ, tựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Bọn tôi còn tưởng cuối tháng chín cậu đã đi rồi chứ, năm nay sao đi muộn thế?” Tần Tống rót trà cho Chu Húc, rảnh rỗi buồn chán nên hỏi một câu.
Từ lần gặp mặt ở quán ăn vào ngày tựu trường, đến hôm nay, anh đã một tháng không gặp cô rồi.
Cô có vẻ sống rất tốt, không biết đang vui chuyện gì, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

