Cô mỉm cười, quay người rời đi.
Lương Tranh đi được một lúc, Chu Húc mới đóng cửa.
Anh liếc nhìn hai chiếc túi trên tủ giày bên cạnh.
Im lặng vài giây, xách đồ xuống.
Lên lầu.
Sau khi về phòng, anh cất cả hai chiếc túi vào tủ, cụp mắt nhìn vào trong túi một cái, phát hiện trong chiếc túi đựng quần áo có một tờ giấy viết thư gấp lại.
Anh cầm lên xem, một tờ giấy viết thư màu hồng, nét chữ thanh tú viết: Chu Húc, xin lỗi nhé, đừng giận nữa.
Bên cạnh còn vẽ một cô bé mặc váy, buộc hai bím tóc đuôi ngựa, đang cúi gập người xin lỗi.
.
Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, trường học đã không còn tiết học nào nữa. Ban ngày Lương Tranh đến thư viện tự học, buổi tối thì đến nhà hàng làm thêm.
Nhà hàng Tây nơi Lương Tranh làm thêm nằm giữa mấy trường đại học, tối nào việc buôn bán cũng rất tốt. Khách đến ăn đa số là sinh viên, có các cặp đôi, có bạn thân, cũng có những nhóm bạn ba năm người.
Mấy nam sinh chơi bóng xong ở nhà thi đấu bóng rổ trong nhà của trường Bách khoa, Chu Húc đi đến cạnh ghế trên khán đài lấy áo khoác, tiện tay xách một chai nước từ thùng nước khoáng dưới đất lên, vặn mở uống nửa chai.
Tần Tống lau mồ hôi đi tới, “Đi ăn cơm thôi, tôi đặt chỗ rồi.”
Chu Húc lấy điện thoại từ túi áo khoác ra, ừ một tiếng, “Gọi cuộc điện thoại đã, đợi các cậu bên ngoài.”
Chu Húc học ở nước ngoài, thời gian đi học và nghỉ lễ không giống với trong nước.
Một năm họ có ba học kỳ, một học kỳ khoảng tám tuần. Ngoài kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, trước lễ Phục sinh còn có một kỳ nghỉ nữa.
Dẫn đến việc lúc anh được nghỉ, bạn bè đi học trong nước đều vẫn đang đi học, nên dạo này chơi bóng cơ bản đều hẹn ở trường Bách khoa.
Cuộc điện thoại này của Chu Húc gọi hơi lâu, mãi đến gần nhà hàng vẫn chưa xong.
“Nhà hàng đó hôm kia tôi vừa đến, ông chủ mới tuyển một nhân viên phục vụ, xinh cực kỳ.” Người nói chuyện là Dương Thăng, bình thường cũng hay chơi cùng nhóm Chu Húc, Tần Tống.
Tần Tống bật cười một tiếng, “Thật hay đùa đấy? Trường nào? Sinh viên năm mấy?”
“Trường nào thì không biết, nhưng hình như là sinh viên năm nhất.” Dương Thăng vừa nói, ngẩng đầu liền nhìn thấy bên ngoài nhà hàng đối diện, Lương Tranh đang đứng đón khách, cậu ta kích động nói: “Đó đó đó! Chính là cô ấy! Thấy chưa! Buộc tóc đuôi ngựa, cười đẹp cực kỳ ấy.”
Tần Tống nhìn theo hướng tay Dương Thăng chỉ, chậc một tiếng, “Hình như cũng xinh thật.”
Tần Tống nói rồi, huých cùi chỏ vào Chu Húc, “A Húc, nhìn thử xem.”
Chu Húc đang nghe điện thoại, bị Tần Tống huých vào tay, anh nhíu mày, vô tình ngước mắt lên, nhìn thấy bên kia đường, Lương Tranh đang mặc đồng phục nhà hàng, ôm menu đứng ở cửa đợi đón khách, giọng nói của anh chợt khựng lại. Giữa hai hàng lông mày khẽ nhíu lại.
Đầu dây bên kia nửa ngày không nghe thấy tiếng, hỏi: “A Húc?”
Chu Húc nhíu mày, lúc này mới hoàn hồn, nói: “Cúp trước nhé, bên này tôi có chút việc.”
“Được, vậy nói sau.”
Lúc này đang là giờ ăn cơm, trong quán rất đông người. Gần như sắp kín chỗ rồi. May mà không gian nhà hàng khá tốt, ngược lại cũng không ồn ào.
Chu Húc nhíu mày càng chặt hơn, mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Lương Tranh lờ mờ cảm nhận được có một ánh mắt rơi trên người mình, lúc cô ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt đó.
Cô cũng sững sờ trong chốc lát, có chút kinh ngạc sao Chu Húc lại đến đây.
Nhưng nhìn thấy bạn bè bên cạnh anh, liền đoán chắc là bạn anh học ở quanh đây.
Cô hoàn hồn, dời tầm nhìn khỏi người Chu Húc, nhìn sang Tần Tống, mỉm cười hỏi: “Xin chào, cho hỏi quý khách đã đặt bàn chưa ạ?”
Tần Tống cười khá lưu manh, “Rồi. Ba người, họ Tần.”
“Vâng ạ, mời các vị vào trong.” Lương Tranh đã nhớ trước tên của những vị khách đặt bàn, cô giúp đẩy cửa ra, cúi người làm động tác mời, “Mời đi lối này.”
Sau đó lại đứng thẳng người, đi lên trước dẫn đường.
Vị trí Tần Tống đặt ở bên phải cạnh cửa sổ, vị trí đó tầm nhìn tốt, cũng tương đối yên tĩnh.
Lương Tranh dẫn người tới, sau đó mỉm cười đặt menu trước mặt Tần Tống, rồi lại quay lại quầy bar lấy thêm hai cuốn menu nữa.
Lúc quay lại, đặt trước mặt Dương Thăng và Chu Húc mỗi người một cuốn.
Lúc cô cúi người đặt menu trước mặt Chu Húc, Chu Húc ngước mắt liếc nhìn cô một cái.
Ánh mắt hai người lại chạm nhau, cô không biết tại sao, bị Chu Húc nhìn có chút chột dạ. Lúc đứng thẳng người lên, ánh mắt cũng khó hiểu không dám nhìn về phía Chu Húc.
Đợi Tần Tống gọi món xong, cô thu lại menu, mỉm cười nói: “Các vị vui lòng đợi một lát.”
Nói xong, liền quay người đi về phía nhà bếp.
Lương Tranh chân trước vừa đi, Dương Thăng liền hỏi Tần Tống và Chu Húc, “Thế nào, có phải rất xinh không? Đặc biệt là lúc cười, mẹ kiếp, đẹp quá đi mất.”
Tần Tống lười biếng tựa lưng vào ghế, cười khẽ nói: “Thích thì theo đuổi đi.”
Dương Thăng nói: “Tôi cũng nghĩ vậy, lát nữa cô ấy ra, hỏi xem cô ấy có bạn trai chưa.”
Chu Húc tựa lưng vào ghế, nghe vậy, ngước mắt nhìn Dương Thăng một cái.
Dương Thăng thấy Chu Húc nhìn mình, sửng sốt một chút, “Sao vậy anh trai?”
Chu Húc cụp mắt xuống, uể oải nói: “Không có gì.”
Dứt lời, anh đột nhiên đứng dậy, đi vào trong.
Tần Tống ngẩng đầu nhìn anh, “Đi đâu đấy?”
“Rửa tay.”
Lương Tranh vào bếp đưa order, vừa từ bên trong đi ra, cổ tay đã bị người ta kéo lại, làm cô giật mình.
Cô lập tức quay đầu lại nhìn, mới phát hiện là Chu Húc.
Cô sợ hãi vỗ vỗ ngực, “Cậu làm tôi sợ chết khiếp.”
Chu Húc liếc cô một cái, sau đó mới buông tay cô ra, lạnh lùng nói: “Qua đây.”
Anh nói xong, liền dẫn đầu quay người đi vào trong.
Lương Tranh đi theo, hai người đứng cạnh bồn rửa tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

