Chu Húc gõ xong mấy chữ cuối cùng, mới ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính, nhìn về phía Lương Tranh.
Lương Tranh cong môi cười, “Tối qua cảm ơn cậu nhé.”
Chu Húc liếc cô một cái, hiếm khi ừ một tiếng, coi như đáp lại. Sau đó lại thu ánh mắt về tài liệu, tiếp tục làm việc của mình.
Chu Húc khai giảng vào giữa tháng, ngày mười ba đã đi rồi.
Ngày mười lăm, Lương Tranh kết thúc khóa học quân sự, chính thức bắt đầu lên lớp.
Hồi còn học cấp ba, cô ngày nào cũng nghe giáo viên nói, bây giờ các em cố gắng nỗ lực, vượt qua ngưỡng cửa đại học này, các em sẽ nhàn nhã rồi.
Nhưng khi Lương Tranh nhận được thời khóa biểu, đặc biệt muốn quay lại hỏi giáo viên chủ nhiệm của mình, sao nói là lên đại học sẽ nhàn nhã hả??? Lừa người ta có thấy chột dạ không hả!
Lương Tranh học ngành luật, mỗi ngày lịch học nhiều vô kể, học xong về ký túc xá mệt muốn chết.
Kết quả hôm đó còn bị Phùng Thiến kéo đi phỏng vấn hội học sinh.
“Mình đi cùng cậu thì được, nhưng cậu đừng bắt mình tham gia.” Mỗi ngày đi học đã mệt chết đi được, còn phải đọc sách, có thời gian cô thà ngủ ở ký túc xá còn hơn, đối với cái hội học sinh gì đó thực sự không có hứng thú.
Phùng Thiến cũng không ép cô, “Được được, cậu đi cùng mình là được rồi.”
Hội học sinh trường tuyển thành viên mới, người đến phỏng vấn cũng không ít.
Lương Tranh chỉ là đến đi cùng Phùng Thiến, giữa một đám sinh viên trông có vẻ căng thẳng, cô ngồi trên ghế bên ngoài ngáp ngắn ngáp dài, thực sự có vẻ hơi lạc lõng.
Sắp đến lượt Phùng Thiến, Phùng Thiến đột nhiên túm lấy Lương Tranh một cái, làm Lương Tranh giật mình, cơn buồn ngủ cũng bay sạch, “Xong rồi à?”
“Xong cái gì mà xong, mình còn chưa bắt đầu mà.” Cô ấy chỉnh lại quần áo, lấy lại vẻ mặt nghiêm túc, “Thế nào?”
Lương Tranh giơ ngón tay cái lên, “Xinh đẹp nhất hội trường, nếu mình là chủ tịch hội học sinh, mình sẽ chọn cậu đầu tiên.”
Phùng Thiến bị cô chọc cười, “Cậu cũng khoa trương quá rồi đấy.”
“Thật mà!” Lương Tranh nghiêm túc nói: “Mình không bao giờ nói dối.”
Phùng Thiến cười, véo má cô, “Được rồi, vẫn là Tranh Tranh nhà chúng ta nói chuyện lọt tai.”
Phùng Thiến thể hiện quả thực không tồi, qua rất lâu mới ra ngoài.
Lương Tranh thấy cô ấy ra, vội bước tới, “Thế nào?”
Phùng Thiến lắc đầu, “Không biết, cũng tạm.”
Nói rồi, đột nhiên kéo tay Lương Tranh, hạ giọng, ghé sát nói nhỏ với cô, “Cậu có nhìn thấy nam sinh thứ ba hàng thứ hai bên trong không? Là đội trưởng đội kỷ luật, đẹp trai lắm đúng không?”
Lương Tranh nghe vậy, theo bản năng quay đầu, qua khe cửa nhìn vào bên trong.
Hàng thứ hai, người thứ ba.
Cô nhìn một cái, thầm nghĩ, bình thường thôi, làm gì có đẹp trai lắm.
Trong đầu cô chợt hiện lên dáng vẻ của Chu Húc, cao ráo gầy gầy, lạnh lùng thanh tao, đó mới gọi là đẹp trai chứ.
Cô lớn chừng này, chưa từng thấy nam sinh nào đẹp trai hơn Chu Húc.
Cô vừa nghĩ đến Chu Húc, dì Chu đã gọi điện thoại tới.
Cô vội bắt máy, “Dì ạ.”
“Tranh Tranh, chiều nay cháu hết tiết rồi đúng không? Lát nữa dì qua đón cháu, tối nay chúng ta đi ăn thịt cừu nhúng.”
“Dạ, chiều nay cháu hết tiết rồi ạ.”
“Vậy được, cháu thu dọn một chút, lát nữa dì qua.”
Mặc dù đã khai giảng, nhưng dì Chu vẫn thường xuyên đến đón cô ra ngoài ăn cơm. Cuối tuần làm món ngon, cũng sẽ bảo Lương Tranh qua.
Chu Ngữ Chức đặc biệt thích Lương Tranh, thực sự coi cô như con gái vậy.
Lúc ăn cơm, chú Chu cũng đến.
Mặc dù thỉnh thoảng cô cũng muốn gọi điện thoại hỏi thăm Chu Húc một chút.
Nhưng nghĩ lại lại thấy, trong mắt Chu Húc, cô chắc cũng chẳng khác gì người lạ.
Hai người thực sự không thân.
Từ lúc quen biết đến giờ, số câu cô và Chu Húc nói với nhau, chắc không quá mười câu.
Nếu cô đường đột liên lạc với anh, liệu có vẻ rất kỳ quặc không?
Nhưng mỗi lần chú Chu và dì Chu nhắc đến Chu Húc, cô lại luôn nhịn không được vểnh tai lên nghe.
...
Những ngày tháng đi học trôi qua rất nhanh, ngày qua ngày, bước qua mùa hè, bước vào cuối thu.
Cuối thu ở Bắc Kinh đẹp lạ thường, là kiểu phong cảnh mà Lương Tranh chưa từng thấy ở quê nhà, gió cuối thu, bầu trời xanh thẳm, hai bên đường là những cây ngân hạnh vàng rực.
Cuối tuần, Lương Tranh và các bạn cùng phòng đi đạp xe, dọc đường chụp rất nhiều ảnh.
Buổi tối nằm trên giường, chọn vài tấm đẹp gửi cho mẹ.
Mẹ Lương rất nhanh đã gọi video tới, vừa mở miệng đã hỏi: “Dạo này con gầy đi rồi đúng không? Ở trường con không ăn uống đàng hoàng sao? Hay là đồ ăn Bắc Kinh ăn không quen?”
Lương Tranh bật cười, “Làm gì có, ngày nào con cũng ăn rất nhiều.”
“Vậy sao mẹ nhìn thấy gầy đi thế này?”
Lương Tranh giả vờ than thở với mẹ, “Biết làm sao được, bài vở nặng quá mà.”
“Ây da, học hành quan trọng, sức khỏe cũng rất quan trọng mà. Bình thường con ăn nhiều vào, đừng có tiết kiệm, hết tiền thì nói với ba mẹ, nhà mình tuy không giàu có, nhưng cũng không thể để con gái chịu thiệt thòi được.”
Lương Tranh nghiêm túc nói: “Con thực sự có ăn uống đàng hoàng mà. Hơn nữa tuần nào dì Chu cũng cho con ăn thêm, con ăn ngon lắm luôn ấy.”
“Con lại đi làm phiền dì Chu rồi!” Mẹ Lương lập tức cao giọng.
Lương Tranh nói: “Thì dì Chu thích con mà, con không thể không đi được.”
“Ây da, con cứ đi làm phiền dì Chu như vậy, biết làm sao đây.”
Lương Tranh bĩu môi, “Con rất hiểu chuyện mà.”
Mẹ Lương ở đầu dây bên kia thở dài, xong lại dặn dò cô, “Mẹ xem dự báo thời tiết, mấy ngày tới Bắc Kinh lại giảm nhiệt độ rồi, con nhớ mặc thêm áo nhé, đừng để bị cảm.”
“Dạ, con biết rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


