Tôi ghét mọi phiền phức, Lương Tranh là người phiền phức nhất mà tôi từng gặp.
.
.
.
Khi mẹ gọi điện thoại đến, bảo anh ra sân bay đón Lương Tranh, Chu Húc đang cùng bạn bè chơi bóng ở nhà thi đấu bóng rổ trong nhà gần đó.
Anh nghe điện thoại, mồ hôi chảy dọc theo đường nét xương hàm, trong mắt hiện rõ vẻ bực bội.
“Bên chỗ ông nội còn chút việc, chắc ba mẹ phải muộn một chút mới về được. Lát nữa mẹ sẽ gửi số hiệu chuyến bay và số điện thoại của Tranh Tranh cho con, con đến sân bay thì liên lạc với con bé nhé.”
Chu Húc phiền não nhíu mày, “Con biết rồi.”
Nói xong liền cúp máy.
“A Húc, bắt lấy.” Tần Tống ném quả bóng rổ tới, Chu Húc bắt lấy, tiện tay ném trả xuống đất, “Có việc, đi trước đây.”
Từ nhà thi đấu bóng rổ đi ra đã là tám giờ tối, Chu Húc về nhà tắm rửa trước, thay quần áo rồi mới lái xe ra sân bay.
Lương Tranh mua vé chuyến bay lúc sáu rưỡi chiều, khi đến sân bay Bắc Kinh đã là chín giờ mười lăm phút.
Sợ dì Chu đợi lâu, vừa xuống máy bay, cô liền lập tức mở điện thoại.
Ai ngờ vừa mở máy, đã nhận được một tin nhắn từ số lạ gửi đến mười phút trước: “Nhà xe số 3, khu B số 11.”
Lương Tranh ngẩn người, suy nghĩ một lát rồi gọi lại cho số này.
Điện thoại đổ chuông vài tiếng rồi có người bắt máy.
“Xin chào?” Lương Tranh không biết người nhắn tin là ai, cẩn thận hỏi: “Cho hỏi ai vậy ạ?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, truyền đến một giọng nam có chút mất kiên nhẫn, “Chu Húc.”
Lương Tranh giật mình, sau đó lập tức nói: “À à, tôi đến ngay đây.”
Lương Tranh biết Chu Húc. Mẹ cô ở nhà không có việc gì làm cứ hay kể với cô, con trai của dì Chu ưu tú ra sao, từ nhỏ đến lớn chưa từng thi đứng thứ hai bao giờ. Không chỉ vậy, lần nào cũng bỏ xa người đứng thứ hai, các loại giải thưởng từng nhận được càng không đếm xuể.
Thỉnh thoảng mẹ chê bai cô, sẽ nói với ba rằng: “Ông xem xem, đều sinh cùng một năm, quan hệ lại tốt như vậy, sao Chu Húc nhà người ta lại ưu tú thế, đâu giống cô con gái nhà mình, ba ngày không trèo lên mái nhà lật ngói là tôi đã tạ ơn trời đất rồi.”
Lương Tranh tính tình nghịch ngợm, cười hì hì cố ý trêu tức mẹ, “Vậy mẹ đi nhận cậu ấy làm con trai đi.”
Mẹ Lương cũng cười, ngồi trên sô pha đan áo len, nói: “Mẹ cũng muốn lắm chứ, dù sao thì cô con gái trong nhà này mẹ cũng không cần nữa, ai thích thì cứ lấy đi.”
Vì thường xuyên nghe mẹ nhắc đến Chu Húc, nên Lương Tranh tuy chưa từng gặp mặt, nhưng cũng coi như đã nghe danh từ lâu.
Cô tìm đến bãi đỗ xe, từ xa đã nhìn thấy một chiếc xe thể thao màu đen đỗ ở vị trí số 11.
Cô kéo vali, vội vàng chạy chậm tới.
Cửa sổ xe đang mở, Lương Tranh liếc mắt một cái đã nhìn thấy chàng trai ngồi ở ghế lái.
Mặc một chiếc áo phông trắng dáng rộng, một tay nhàn nhã đặt trên vô lăng, có lẽ là rất nhàm chán, tay kia anh cầm điện thoại, những ngón tay thon dài lướt trên màn hình, đang xem gì đó.
Dường như phát hiện ra cô, anh ngẩng đầu, nhìn về phía cô.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Lương Tranh chỉ cảm thấy hai mắt bừng sáng.
Mẹ chỉ nói với cô, con trai dì Chu ưu tú đủ đường, nhưng không hề nói với cô, con trai dì Chu lại đẹp trai đến thế.
Cô mỉm cười vẫy tay với anh, “Hi, tôi là Lương Tranh.”
Chu Húc liếc nhìn cô một cái, vẻ mặt rất nhạt, ánh mắt rơi vào hành lý bên tay cô, đưa tay ấn một nút trong xe, cốp xe phía trước được mở ra.
Lương Tranh thấy vậy, vội kéo hành lý của mình ra trước xe.
Đang khom người, chật vật ôm vali lên, chợt nghe thấy tiếng đóng cửa xe, giây tiếp theo, một bàn tay vươn tới, dễ dàng xách vali của cô lên, bỏ vào cốp xe. Sau đó đóng nắp capo lại, rồi lại vòng qua ghế lái, mở cửa ngồi vào.
Lương Tranh cảm thấy, tính cách của Chu Húc hình như hơi lạnh lùng.
Cô ngồi vào ghế phụ, cúi đầu ngoan ngoãn thắt dây an toàn.
Suốt dọc đường không ai nói lời nào, chiếc xe chạy ra khỏi đường sân bay, đến khu vực nội thành thì bị tắc ở đường vành đai 2 phía Bắc.
Chu Húc không nhìn cô, nhàn nhạt ừ một tiếng.
Lương Tranh mỉm cười, nói: “Chỗ nhà tôi thì không hay tắc đường lắm, nhiều nhất là mấy ngày Tết, có nhiều người bình thường đi làm ăn xa về quê, xe đông thì mới tắc một chút. Nhưng nhà tôi là chỗ nhỏ, từ cổng Bắc đến cổng Nam, đi bộ nửa tiếng là tới rồi.”
Lại hỏi: “Đúng rồi, cậu đã từng đến Giang Thành chưa? Giang Thành tuy nhỏ, nhưng đẹp lắm, còn có rất nhiều đồ ăn ngon, khi nào cậu đến, tôi có thể làm hướng dẫn viên cho cậu.”
Lương Tranh nghe mẹ kể, dì Chu là người Giang Thành, hồi nhỏ là bạn thân nhất của mẹ, hai người học cùng nhau từ mẫu giáo, mãi cho đến khi tốt nghiệp cấp hai, dì Chu vì ba mẹ chuyển công tác nên mới chuyển đến thành phố khác. Sau này dì Chu học đại học ở Bắc Kinh, tốt nghiệp đại học kết hôn rồi định cư ở Bắc Kinh luôn.
Vì ở Giang Thành không còn người thân nào nữa, nên những năm nay dì Chu gần như cũng không về lại.
Lương Tranh đoán Chu Húc chắc cũng chưa từng đến Giang Thành, liền nhiệt tình giới thiệu về Giang Thành với anh. Từ phong cảnh đến ẩm thực, nếu thực sự nói chuyện, cô có thể thao thao bất tuyệt nói rất lâu.
Nhưng mà, cô nói một lúc, thấy Chu Húc không có chút phản ứng nào, liền biết đối phương có lẽ không muốn nghe. Giọng nói dần nhỏ lại, lặng lẽ dừng chủ đề này.
Im lặng trở lại, trong xe lại trở nên tĩnh mịch lạ thường.
Lương Tranh từ nhỏ đến lớn, không chịu nổi nhất là bầu không khí kiểu này. Nhịn một lúc, lại nhịn không được mở miệng, “Chu Húc, Bắc Kinh có gì—”
“Yên lặng chút đi.” Chu Húc cuối cùng cũng nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, nói câu đầu tiên của anh trong tối nay.
Lương Tranh còn chưa nói xong, miệng vẫn chưa kịp khép lại.
Cô hơi ngẩn người nhìn Chu Húc, chớp mắt một cái, sau đó mới lặng lẽ ngậm miệng lại, nhỏ giọng “Ồ” một tiếng.
Thời gian tiếp theo, Lương Tranh không dám nói chuyện với Chu Húc nữa.
Cô cứ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không nhìn về phía Chu Húc nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)