Trương Gia Minh lau mồ hôi trên trán: "Tôi nói mười giờ, còn nói hai lần."
"Hủy hôn thế này là đúng rồi, một người không có ý thức về thời gian như vậy, cô ta mà là lính dưới quyền tôi, tôi không huấn luyện cho thành cháu mới là lạ!"
Trương Gia Minh lo lắng nhắc nhở: "Lãnh đạo, cô ta hơi hung dữ."
Ý là muốn Lục Thừa lát nữa gặp người thì nói năng khách sáo một chút, đừng chọc giận Giang Mạt Lỵ.
Lục Thừa không cho là vậy: "Một người phụ nữ thì có thể hung dữ đến đâu? Chẳng lẽ còn có thể lên trời được chắc?"
Thật ra Trương Gia Minh cũng đã bảy tám năm không gặp Giang Mạt Lỵ, nhưng trong lòng anh ta lại rất sợ cô.
Không chỉ anh ta, mà đám trẻ con trạc tuổi trong làng gần như đều bị Giang Mạt Lỵ bắt nạt qua một lượt.
Ngay cả con chó trong làng đi ngang qua Giang Mạt Lỵ cũng phải ăn một cú đá của cô.
Cả đời này anh ta chưa từng thấy người phụ nữ nào đanh đá hung hãn hơn Giang Mạt Lỵ.
Đây cũng là lý do tại sao anh ta nhất quyết phải kéo Lục Thừa đi cùng để hủy hôn.
Đang lúc thấp thỏm không yên, Trương Gia Minh nhìn thấy Giang Bành.
Mấy năm không gặp, mặt Giang Bành không thay đổi nhiều, nhưng người đã cao lên một khúc, cao to vạm vỡ, trông không phải dạng hiền lành.
Đi cùng Giang Bành là một cô gái mặc váy đỏ.
Tóc ngắn ngang tai, người khá cao, nhưng hơi đô con, da cũng hơi ngăm.
Nghĩ đến tính cách hung hãn chanh chua của Giang Mạt Lỵ, bên cạnh còn có Giang Bành luôn bênh chị, lát nữa nếu anh ta đề nghị hủy hôn, hai chị em họ có khi nào sẽ đấm cho anh ta một trận không?
Đương nhiên, anh ta thay lòng đổi dạ thì đáng bị đánh, nhưng bị đánh giữa thanh thiên bạch nhật thì mất mặt quá.
"Ấy, lãnh đạo, tôi đau bụng quá, tôi đi vệ sinh một lát. Người ta ở đằng kia, ngài giúp tôi ứng phó trước nhé..."
Không đợi Lục Thừa kịp phản ứng, Trương Gia Minh đã ôm bụng chạy đi.
"Thằng chó chết này, đúng là lính đào ngũ!"
Lục Thừa mắng một câu, quay đầu nhìn về hướng Trương Gia Minh chỉ.
Ngay khoảnh khắc anh nhìn qua, cô gái mặc váy đỏ đi về một hướng khác, để lộ ra Giang Mạt Lỵ thấp hơn nửa cái đầu đang ở phía sau.
Cô gái có khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, trắng trẻo sạch sẽ, tết hai bím tóc xinh đẹp. Cô mặc một chiếc váy liền màu xanh lam nhạt, lúc bước tới, tà váy xanh khẽ nhấp nhô tựa như một đóa hoa bách hợp nở trong sương sớm, vừa trong sáng lại vừa yêu kiều.
Lục Thừa không nói rõ được cảm giác của mình.
Giống như một đóa hoa anh đã vun trồng trong tim suốt hai mươi sáu năm, bỗng dưng nở rộ.
"Chị, Trương Gia Minh ở đằng kia!"
Đợi Giang Mạt Lỵ nhìn theo hướng tay chỉ của Giang Bành, Trương Gia Minh đã chạy mất, người cô thấy chỉ có Lục Thừa.
Người đàn ông cực kỳ cao lớn, làn da màu lúa mì, cắt đầu đinh tiêu chuẩn. Ngũ quan anh tuấn, ánh mắt nhìn sang có chút sắc bén, vừa nhìn đã biết là một quân nhân sắt đá đã từng trải qua khói lửa chiến trường.
Không hổ là nam chính, trông cũng bảnh bao ra phết.
Giang Tình, con nữ chính chó má này đúng là có lộc ăn.
Giang Mạt Lỵ chép miệng, hất hàm bước về phía Lục Thừa.
Đến gần mới phát hiện người đàn ông còn cao hơn cô tưởng, cô phải ngẩng mặt lên: "Trương Gia Minh, tôi nói thẳng nhé..."
"Chị, anh ta không phải..."
Lời của Giang Bành bị Giang Mạt Lỵ cắt ngang: "Cậu đừng chen vào."
"Không phải, anh ta..."
Giang Bành chỉ vào Lục Thừa, muốn nói anh không phải Trương Gia Minh, lại bị Lục Thừa ngắt lời: "Để chị cậu nói."
Giang Bành: "... Anh là ai?"
"Anh rể tương lai của cậu."
Giang Bành nhìn Giang Mạt Lỵ rồi lại nhìn Lục Thừa, dường như đã hiểu ra điều gì.
Người này để ý chị mình rồi?
Cậu ấy đánh giá Lục Thừa từ trên xuống dưới, nhìn cách ăn mặc chắc là người trong quân đội, trên cổ tay đeo đồng hồ Thượng Hải, gia cảnh hẳn không tồi.
Đầu óc Giang Bành xoay chuyển rất nhanh, thầm nghĩ đối phương chỉ tạm thời bị khuôn mặt của Giang Mạt Lỵ mê hoặc, đợi biết được bản tính thật của cô, e là sẽ chạy nhanh hơn thỏ.
"Muốn làm anh rể tôi thì cho ít tiền tiêu vặt đã."
"Bao nhiêu?"
"Đủ!"
Quá đủ luôn ấy chứ!
Cậu ấy chỉ muốn một tệ thôi, ai ngờ anh lại cho hẳn mười tệ!
Ở đâu ra cái tên ngốc lắm tiền nhiều của này vậy.
"Chị, anh rể, hai người từ từ nói chuyện, em có việc đi trước một bước."
Giang Bành co giò chạy mất, nhanh như chớp, chỉ sợ Lục Thừa đổi ý đòi lại tiền.
Màn kịch này lọt vào mắt Giang Mạt Lỵ lại không có chút gì gượng gạo.
Cô cho rằng: Giang Bành gọi "Trương Gia Minh" là anh rể vì nghĩ "Trương Gia Minh" sắp cưới cô. Còn "Trương Gia Minh" sở dĩ móc tiền ra chẳng qua là vì muốn cưới Giang Tình nên mới lấy lòng Giang Bành, cậu em vợ này trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

