Trước hết nâng cô lên cao, sau đó lại để cô ngã một cú cắm mặt xuống đất.
Làm vậy, khả năng cao là để trút giận cho người phụ nữ yêu dấu của anh ta.
Dù sao thì nguyên chủ cũng đã bắt nạt Giang Tình suốt mười năm.
May mà cô không phải nguyên chủ, sẽ không vì sự trêu đùa của nam nữ chính mà mất trí phát điên đi đâm đầu vào tàu hỏa.
Giang Bành rất rối rắm.
Cậu ấy rất muốn nói cho cả nhà biết, Giang Mạt Lỵ đã nhận nhầm người, người đó không phải Trương Gia Minh, mà là cấp trên của Trương Gia Minh!
Việc Giang Mạt Lỵ nhận nhầm người, Giang Bành không thấy lạ.
Giang Mạt Lỵ chê điều kiện nông thôn nghèo khó, càng chê Trương Gia Minh và mối hôn sự từ nhỏ này. Bảy tám năm rồi cô không về quê, cũng không gặp mặt Trương Gia Minh, nhận không ra là chuyện bình thường.
Là một người em trai, Giang Bành vẫn rất mong Giang Mạt Lỵ gả cho một người đàn ông có bản lĩnh.
Nhưng cậu ấy cũng biết rõ, Giang Mạt Lỵ ngoài khuôn mặt xinh đẹp ra thì chẳng có gì đáng giá.
Mẹ Lục là An Huệ đang cùng hai mẹ con nhà họ Mạnh nói chuyện vui vẻ.
Lục Thừa bước vào cửa, nhìn thấy cảnh này mới hiểu ra lý do ông bố phái Tưởng Tiểu Quang gọi anh về nhà.
Thấy anh, nụ cười trên mặt An Huệ tắt ngấm: "Sao bây giờ con mới về? Tiểu Vi đợi con cả buổi rồi."
"Con có việc đến phòng chính trị một chuyến."
Mạnh Vi cười nói: "Không sao đâu ạ, việc công quan trọng, cháu có thể hiểu được."
An Huệ cũng cười trở lại, nói với mẹ Mạnh: "Chị xem Vi Vi nhà chị này, tính tình vừa tốt lại vừa biết thông cảm cho người khác, không như thằng con nghịch tử nhà tôi, chỉ biết chọc tôi tức điên..."
Lục Thừa ngồi xuống ghế sô pha cạnh An Huệ: "Không phải việc công, là việc tư."
Thấy Lục Thừa trả lời mình, Mạnh Vi mỉm cười, đang định mở miệng nói gì đó thì nghe Lục Thừa nói với An Huệ:
"Mẹ, có tin tốt muốn báo cho mẹ đây. Con trai mẹ đã tìm được đối tượng rồi. Nửa tiếng trước, con đã nộp đơn xin kết hôn lên phòng chính trị, không bao lâu nữa, mẹ sẽ được uống trà con dâu rồi."
Nói xong, anh quay đầu nhìn hai mẹ con nhà họ Mạnh đang ngơ ngác, không giấu được vẻ vui mừng: "Đến lúc đó, cũng hoan nghênh hai bác đến uống rượu mừng của con."
"Lục Thừa, mẹ cho mày mặt mũi quá rồi phải không? Mở miệng ra là nói năng bậy bạ, xem mẹ đánh chết mày không!"
An Huệ hoàn hồn, vớ lấy cây phất trần liền quất tới tấp vào người Lục Thừa.
Lục Thừa cao hơn một mét tám, bị bà An Huệ cao chưa tới một mét sáu đuổi đánh, cảnh tượng trông thật nực cười.
"Ối, đau! Mẹ nhẹ tay thôi! Đánh hỏng con rồi, con dâu mẹ sẽ đau lòng đấy!"
Lục Thừa quanh năm ở trong quân đội, trải qua bao năm tháng huấn luyện quân sự tàn khốc, ăn mấy roi phất trần cùng lắm cũng chỉ như gãi ngứa.
"Đau lòng cái lông gà nhà mày, mày tưởng mẹ mày mới ba tuổi, nói bừa vài câu là lừa được chắc?" Bà càng đánh càng tức, chỉ muốn đánh chết thằng con này cho rồi.
Bao năm qua, vì chuyện cưới xin của cậu con trai út mà bà đã lao tâm khổ tứ, ăn không ngon ngủ không yên, cầu thần bái Phật, dùng hết mọi cách có thể.
Thế mà thằng con trời đánh này lại không hề thông cảm cho tấm lòng của người mẹ già, lúc nào cũng chỉ biết chống đối bà.
Mẹ con nhà họ Mạnh vừa bối rối vừa kinh ngạc.
Dù đã sớm nghe danh sư tử Hà Đông của An Huệ, nhưng bình thường qua lại, bà luôn tỏ ra khách sáo, dịu dàng.
Hôm nay là lần đầu tiên họ thấy bà nổi trận lôi đình.
Mẹ Mạnh nhìn cô con gái dịu dàng ít nói của bà ta mà không khỏi lo lắng.
Có một bà mẹ chồng vừa đanh đá vừa ghê gớm thế này, con gái gả vào đây liệu có sống yên ổn được không?
"Thật mà mẹ, con không lừa mẹ đâu, con tìm được đối tượng thật rồi, sao mẹ không tin con chứ?" Lục Thừa phân bua.
"Mẹ tin mày mới lạ!" An Huệ dù sao cũng đã có tuổi, thể lực không còn sung mãn, đuổi được hai vòng đã thở không ra hơi.
Bà một tay chống hông, vừa thở vừa nói: "Mày đưa ảnh ra đây, đưa ra thì mẹ mới tin!""Xem ảnh làm gì, hai hôm nữa con dắt mẹ đi xem người thật luôn!" Thấy hai mẹ con cãi nhau không dứt, Mạnh Vi dịu dàng lên tiếng xoa dịu cơn giận của An Huệ: "Dì Huệ, dì bớt giận, kẻo hại đến thân.
Cứ để con nói chuyện với anh Ba cho ạ." An Huệ lườm con trai một cái sắc lẻm rồi vứt cây phất trần đi: "Đi, con đưa Vi Vi ra ngoài ăn cơm." Lục Thừa không muốn: "Con không đi, con ăn ở nhà thôi." Anh đã là hoa có chủ rồi, còn ra ngoài ăn riêng với một cô gái chưa chồng, ảnh hưởng không tốt chút nào.
"Nhà không nấu cơm cho mày!" Mạnh Vi lên tiếng: "Cứ ăn ở nhà đi ạ, bên ngoài nóng lắm, con cũng không muốn ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


