Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả nhầm quân phu, lại được thủ trưởng sủng lên trời Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Tần Thư ngồi một mình trong văn phòng, không lâu sau Hứa Vĩ đẩy cửa vào, rót cho cô một ly trà, nói Lý đội trưởng lúc này có chút việc, bảo cô ngồi đợi một lát.

Tần Thư gật đầu.

Khoảng nửa giờ sau, Lý đội trưởng trở về, mặt mày tươi cười nhìn cô, trực tiếp nói một câu:

"Tần đồng chí, thân thủ của cô lợi hại như vậy, có bao giờ nghĩ đến việc làm công an không?"

Tần Thư lắc đầu: "Chưa từng nghĩ đến."

Thân thủ của cô không tồi, nhưng sở trường của cô là y học, cô là quân y.

Lý đội trưởng nhếch miệng cười: "Hay là Tần đồng chí cô nghĩ xem? Suy xét một chút?"

"Hôm qua cô giúp chúng tôi bắt được tên buôn ma túy, hôm nay lại giúp chúng tôi phá một vụ án lớn."

Tần Thư nghi hoặc: "Vụ án lớn?"

"Đúng vậy, hai người đó không phải lần đầu cướp giật..."

Tần Thư từ miệng Lý đội trưởng biết được, con ngõ đó không phải lần đầu xảy ra chuyện, khu vực xung quanh con ngõ đó liên tiếp xảy ra các vụ cướp giật, còn có một vụ án mạng.

Nhưng công an mãi không bắt được người.

Lần này... lại bị Tần Thư bắt gặp, hơn nữa hai kẻ đó không biết có phải bị Tần Thư đánh sợ không, chỉ cần thẩm vấn một chút, gã đàn ông lùn đã khai ra tất cả.

Hai kẻ này chính là thủ phạmbọn họ đang truy lùng !

Là Tần Thư đã bắt được hai kẻ này, lập công lớn, sẽ được khen thưởng, Tần Thư cũng có thể nhờ đó mà vào làm việc tại Cục Công an.

Lý đội trưởng sợ Tần Thư từ chối, lại nói thêm bảo Tần Thư đừng vội từ chối, có thể về đơn vị bộ đội thương lượng với đối tượng của mình, nói rằng thời buổi này nữ đồng chí có thể làm công an không dễ dàng gì...

Tần Thư nghĩ nghĩ, cô biết y thuật, nhưng ở thời đại này không có bằng cấp, không có giấy phép hành nghề, không vào được bệnh viện.

Lúc này vào đại học vẫn là theo diện đề cử, học Đại học Công Nông Binh, kỳ thi đại học phải đến năm sau mới khôi phục.

Cô và Minh Trường Viễn chưa từng gặp mặt, nếu ly hôn, cô chắc chắn sẽ không về nhà họ Tần.

Làm việc ở Cục Công an, làm đến khi kỳ thi đại học khôi phục, rồi thi vào trường y để trở lại lĩnh vực y học cũng được.

Đã quyết định.

Tần Thư nhìn về phía Lý đội trưởng, chuẩn bị nói ngày mai sẽ trả lời.

Lời đến bên miệng, còn chưa kịp nói ra.

Cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy mạnh ra.

Tần Thư và Lý đội trưởng quay đầu nhìn lại.

Là Chu Đan Thanh.

Chu Đan Thanh vịn tay vào khung cửa, khuôn mặt ngăm đen ửng đỏ, vẫn còn đang thở hổn hển.

Cô nhìn Tần Thư đang ngồi ở đó, vẻ mặt u oán: "Tần Thư! Không phải đã nói hôm nay tôi sẽ đến tìm cô sớm sao? Sao cô không đợi tôi, lại còn chạy đến đây, cô có biết tâm trạng của tôi khi từ đây đến bệnh viện, rồi bị y tá báo là cô đã đến đây không?"

Tần Thư muốn giải thích: "Tôi..."

Chu Đan Thanh ngắt lời cô: "Đi thôi, tôi đạp xe đưa cô đến đơn vị bộ đội, vừa lúc bây giờ trời chưa nắng gắt, lát nữa muộn mặt trời sẽ rất nóng."

Tần Thư từ chối: "Không cần phiền phức như vậy, tôi tự ngồi xe qua đó là được."

"Cô lại đây uống nước đi, chạy gấp như vậy, chắc là khát lắm."

Chu Đan Thanh liếc nhìn Lý đội trưởng đang đứng bên cạnh: "Không phiền phức, là chú Lý ... đội trưởng dặn dò."

Tần Thư nói: "Đi qua đó là hai người, đi về lại chỉ có mình cô. Cô là con gái đạp xe về một mình không an toàn."

"Tôi sẽ sắp xếp thêm một người đi cùng là được." Lý đội trưởng đã mở miệng, "Vậy cứ quyết định như vậy, Tiểu Chu, cô đưa Tần đồng chí đến đơn vị bộ đội."

"Tần đồng chí, cô cứ suy nghĩ đi, tôi đi làm việc trước."

Lý đội trưởng nói xong liền vội vã rời đi.

Chu Đan Thanh đi đến trước mặt Tần Thư, kéo cô đi.

Tần Thư đành phải đeo ba lô lên, đi theo Chu Đan Thanh ra khỏi văn phòng.

Xe đạp là loại 26 inch.

Đồng chí công an trẻ tuổi đi cùng thì đạp chiếc 28 Đại Giang, vừa hay chở được ba lô của Tần Thư.

Chu Đan Thanh lên xe đạp, đạp về phía trước vài bước, bảo Tần Thư chạy theo rồi nhảy lên ngồi.

Tần Thư ngồi lên thành công.

Chu Đan Thanh đạp xe: "Ngồi vững nhé."

Tần Thư đáp: "Ừm."

Ra khỏi Cục Công an.

Xe đạp ra khỏi thành phố, bốn phía trở nên hoang vắng, ngoài con đường lớn ra, xung quanh không phải là ruộng đồng thì cũng là cây cối.

Trên con đường đất có những vết bánh xe tải hằn rõ.

Tần Thư ghi nhớ lộ trình.

Giọng Chu Đan Thanh vang lên: "Sắp đến rồi."

Tần Thư nhận ra điều gì đó: "Đan Thanh, cô rất quen thuộc nơi này à? Thường xuyên đến sao?"

Tai Chu Đan Thani đỏ lên: "Không quen, không thường đến."

Tần Thư biết Chu Đan Thanh đang nói dối, nhưng không vạch trần, tiếp tục ghi nhớ đường đi.

Phía sau truyền đến tiếng ô tô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc