Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lữ Tố Hoan ngẩng đầu thấy Tần Thư xách hành lý ra, rõ ràng là có ý định rời đi.
Lữ Tố Hoan ngẩn người, gật đầu: "Đúng vậy."
Lưu Kế Xuân trừng mắt: "Vậy là trộm? Trên tay nó xách một cái túi, chắc chắn là đồ trộm từ nhà ta ra."
Lưu Kế Xuân không đợi Lữ Tố Hoan nói gì, sải bước lao về phía Tần Thư.
Lữ Tố Hoan vội vàng: "Mẹ!"
"Mày, mày, mày!" Lưu Kế Xuân chỉ vào Tần Thư, "Mày là cái đồ ăn trộm, đứng lại đó cho tao!"
Tần Thư dừng bước: "?"
Trộm?
Nói cô sao?
Lưu Kế Xuân nói: "Đúng! Cứ đứng yên ở đó đừng nhúc nhích!"
Lưu Kế Xuân lao đến trước mặt Tần Thư, duỗi tay định giật hành lý của cô: "Mày là con ranh con, còn nhỏ không học hành đàng hoàng, lại đi làm trộm cắp!"
Lữ Tố Hoan vội vàng nói: "Mẹ, cô ấy là Tần đồng chí, không phải trộm."
Minh Dịch cũng chạy ra: "Bà nội, chị Tần có việc đến tìm ba, không phải là trộm đâu ạ."
"Tần?" Lưu Kế Xuân nghe thấy chữ Tần, nghĩ đến lá thư mình nhận được, ánh mắt nhìn chằm chằm Tần Thư: "Cô là Tần Mộ Dao? Tần Cương là ba cô?"
Tần Thư vừa định mở miệng nói chuyện thì Lưu Kế Xuân đã gân cổ lên gào thét: "Cô tới tìm Trường Viễn là có ý gì? Nhà tôi chẳng phải năm nào cũng gửi tiền về sao? Bây giờ cô vác mặt đến tìm Trường Viễn là muốn làm gì? Nhà họ Tần các người muốn ép chết nhà chúng tôi phải không?"
Tần Thư nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Lưu Kế Xuân, lập tức nắm bắt được trọng điểm trong lời bà ta. Ý tứ này là nhà họ Tần biết Minh Trường Viễn đã kết hôn, nên dùng chuyện hôn ước cũ để tống tiền, bắt nhà họ Minh mỗi năm phải gửi tiền về?
Tuy nhiên, nhìn bộ dạng hung hăng của bà lão này, nói năng nhẹ nhàng chắc chắn sẽ không có tác dụng.
Bên cạnh truyền đến tiếng hỏi thăm: "Tố Hoan, có chuyện gì vậy?"
Là người trong khu gia thuộc.
Lữ Tố Hoan cũng sợ sự việc ầm ĩ lên, vội tiến tới túm chặt tay Lưu Kế Xuân, hạ giọng nói: "Mẹ, chúng ta vào nhà rồi nói."
Tần Thư thu hồi suy nghĩ, nhìn thẳng vào Lưu Kế Xuân: "Tôi tên là Tần Thư, không phải Tần Mộ Dao..."
Lời còn chưa dứt đã bị Lưu Kế Xuân lạnh lùng cắt ngang: "Tôi mặc kệ cô là Tần cái gì, cô mang họ Tần thì chẳng phải thứ tốt lành gì đâu! Đồ lòng dạ đen tối, đồ không biết xấu hổ, bà đây liều mạng với cô!"
Lưu Kế Xuân càng nói càng kích động, một tay giật phăng cái túi lớn trên lưng ném xuống đất, làm bộ muốn lao vào đánh Tần Thư.
Lữ Tố Hoan vứt túi xách trên tay xuống, lao lên ngăn cản: "Mẹ! Mẹ! Có chuyện gì thì từ từ nói, không được động thủ!"
Lưu Kế Xuân mặt đầy giận dữ: "Tố Hoan! Con có biết cái thứ không biết xấu hổ này đến đây để làm gì không..."
Tần Thư cao giọng quát: "Thím!"
Động tác của Lưu Kế Xuân và Lữ Tố Hoan khựng lại, ánh mắt đều đổ dồn về phía Tần Thư.
Tần Thư đón nhận ánh mắt của hai người, bình tĩnh nói: "Thật không dám giấu giếm, tôi cũng là bị người nhà họ Tần lừa tới đây."
Lưu Kế Xuân không tin, giơ tay tát mạnh về phía Tần Thư: "Bị lừa tới? Cô coi bà đây là trẻ lên ba chắc..."
Lữ Tố Hoan sợ hãi hét lên: "Mẹ!"
Tần Thư nhanh tay lẹ mắt, một tay bắt gọn cổ tay đang vung tới của Lưu Kế Xuân.
Lưu Kế Xuân đánh không được, tay còn bị đối phương nắm chặt, giãy mãi không ra, gấp đến độ lại bắt đầu chửi bới: "Đồ không biết xấu hổ, buông bà ra!"
Tần Thư hơi dùng sức nơi tay, ngữ khí đanh thép hơn: "Vào nhà nói chuyện. Người trong khu gia thuộc đều ra xem rồi, chuyện này làm lớn lên chỉ bất lợi cho con trai thím, Minh Trường Viễn mà thôi."
Lưu Kế Xuân trừng mắt to như chuông đồng: "Cô..."
Trên mặt Tần Thư lộ ra nụ cười lạnh: "Thím làm mẹ, chắc chắn không hy vọng Minh Trường Viễn sau này hết đường thăng tiến chứ?"
Con tiện nhân không biết xấu hổ này cư nhiên còn dám uy hiếp bà! Lưu Kế Xuân tức đến nổ phổi, hận không thể lập tức nhào lên cào nát gương mặt kia.
"Mẹ..." Lữ Tố Hoan cũng vội vàng khuyên giải, "Mẹ coi như là vì tốt cho Trường Viễn, vào nhà rồi nói sau."
Lưu Kế Xuân cũng sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai, oán hận trừng mắt nhìn Tần Thư một cái, rít qua kẽ răng: "Được!"
Tần Thư lúc này mới buông tay Lưu Kế Xuân ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



