Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả Nhầm Quân Nhân, Đại Lão Cấm Dục Nghiện Chiều Vợ Chương 8: Cô Ấy Tên Là Giang Mạt Ly

Cài Đặt

Chương 8: Cô Ấy Tên Là Giang Mạt Ly

Lục Thành cao một mét tám mấy, bị An Tuệ cao chưa đầy một mét sáu đuổi đánh, cảnh tượng trông hết sức buồn cười.

Ah, đau quá! Mẹ ơi, mẹ nhẹ tay thôi! Đánh con bị thương, con dâu mẹ sẽ xót đấy!"

Lục Thành quanh năm ở trong quân đội, ngày ngày phải trải qua huấn luyện quân sự tàn khốc, bị vài cái roi lông gà quất xuống thì nhiều nhất cũng chỉ như gãi ngứa, chứ lấy đâu ra mà đau với đớn cơ chứ.

"Xót cái lông gà mày, mày nghĩ bà già này là trẻ con ba tuổi à, mày tưởng mày nói vài câu là có thể lừa được bà già này sao?"

An Tuệ càng đánh càng tức, hận không thể đánh chết con trai mình.

Những năm nay, vì chuyện cưới hỏi của đứa con trai út này mà bà đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ, cầu thần bái Phật, mọi cách đều đã dùng hết nhưng thằng nghịch tử này không hiểu được lòng mẹ già, cứ suốt ngày đối đầu với bà.

Mẹ con nhà họ Mạnh nhìn thầy một màn này thì vừa ngượng ngùng, vừa sốc.

Mặc dù đã sớm nghe danh An Tuệ là lão hổ cái, nhưng bình thường khi giao tiếp, An Tuệ đều rất khách sáo và dịu dàng.

Hôm nay là lần đầu tiên bọn họ thấy An Tuệ nổi giận.

Mẹ Mạnh nhìn cô con gái dịu dàng hiền thục, không khỏi lo lắng.

Có một bà mẹ chồng mạnh mẽ và đanh đá như vậy, liệu con gái của bà gả vào đây có thể sống tốt được không?

Lục Thành vừa chạy vừa biện minh:

"Là thật mà mẹ, con không lừa mẹ đâu, con thật sự đã tìm được đối tượng rồi, sao mẹ không tin chứ?"

"Chỉ có quỷ mới tin được mày."

An Tuệ dù sao cũng đã có tuổi, thể lực không được dồi dào, đuổi được hai ba vòng thì không đuổi nổi nữa.

Bà chống một tay vào hông, vừa thở hổn hển vừa nói:

"Mày đưa ảnh ra đây, nếu đưa được ảnh cho tao xem thì tao mới tin!"

"Xem ảnh để làm cái gì, vài ngày nữa con dẫn mẹ đi gặp người thật!"

Thấy hai mẹ con cãi nhau không ngừng, Mạnh Vi nhẹ nhàng lên tiếng xoa dịu cơn giận của An Tuệ:

"Dì Tuệ à, dì bớt giận đi, đừng tức giận mà làm hại sức khỏe, để cháu và Tam ca nói chuyện tử tế nhé."

An Tuệ lườm con trai một cái, ném cây roi lông gà xuống:

"Đi, con mau đưa Vi Vi ra ngoài ăn cơm."

Lục Thành không vui:

"Con không đi, con ăn ở nhà."

Anh đã là người có chủ rồi, còn đi ăn riêng với một cô gái chưa chồng, quả thực không tốt chút nào.

"Ở nhà không nấu cơm cho mày!"

Thấy Lục Thành nói vậy, Mạnh Vi lên tiếng:

"Cứ ăn ở nhà đi ạ, ngoài trời nóng, cháu cũng không muốn ra ngoài. Cứ để dì Mã nấu thêm món gì đó là được. Tam ca, chúng ta ra sân nói chuyện vài câu đi."

Lục Thành thầm nghĩ: Nói chuyện thì vẫn được.

Ra đến sân, Mạnh Vi quay người nhìn Lục Thành đầy tình cảm:

"Tam ca, anh không cần phải nói dối người lớn để từ chối em, trong lòng em anh luôn tồn tại trên cao, là người đàn ông ưu tú nhất trên đời này. Em không cho phép anh mang bất kỳ vết nhơ nào, dù là vì em."

Mạnh Vi cũng không tin Lục Thành thật sự đã tìm được đối tượng.

Cô đã si mê Lục Thành hai mươi năm, vốn dĩ bọn họ là thanh mai trúc mã, từ gốc gác, gia thế, tài năng, dung mạo, cô đều xứng đôi, Lục Thành không có lý do gì để từ chối cô, mà lại tùy tiện đi tìm một người phụ nữ khác.

"Tam ca, em hiểu tình cảm gia đình và đất nước của anh, cũng hiểu rằng anh không muốn bị gia đình ràng buộc, không sao cả, em sẵn lòng đợi anh. Nhưng em vẫn muốn nói với anh, em sẽ không trở thành gánh nặng của anh, em sẽ mãi mãi đứng sau anh, làm hậu phương vững chắc cho anh."

Đối mặt với lời tỏ tình chân thành và nồng nhiệt như vậy, nói không xúc động là giả.

Lục Thành thở dài:

"Tiểu Vi à! Thứ nhất, anh thật sự đã gặp được người mình thích, anh muốn cưới cô ấy; thứ hai, anh luôn coi em như em gái, trước đây là vậy, sau này cũng vậy, chúng ta có thể làm anh em, có thể làm bạn bè, nhưng sẽ không làm vợ chồng. Anh chân thành chúc em sớm tìm được người tốt."

Mạnh Vi đã dồn hết dũng khí của mình để thổ lộ ra nhưng đổi lại là sự từ chối không chút thương tiếc, có thể nói đây là một cú sốc mà cô không có thể tưởng tượng được.

Cô lảo đảo, đôi mắt ngấn lệ, dáng vẻ vô cùng đáng thương.

Chỉ tiếc, Lục Thành đối diện cô là một người đàn ông thẳng thắn đúng nghĩa, thấy cô sắp ngã mà mắt cũng không chớp.

Mạnh Vi sau khi ổn định lại thân hình, liền nói:

"Em không tin, Tam ca, em không tin sẽ có người phụ nữ khác lọt được vào mắt anh."

"Em không tin thì tùy, cứ vậy đi."

Lục Thành lười nói nhiều.

Dù sao thì trước khi ra khỏi nhà sáng nay, anh còn chưa nghĩ đến chuyện đại sự cả đời của mình.

Cứ cho là anh thấy sắc mà nổi ý, nhưng Giang Mạt Ly thì anh nhất định phải cưới.

Chỉ cần nghĩ đến cô, mềm mại đáng yêu như vậy sẽ gả cho anh, rồi sinh cho anh một đống con thì anh đã thấy phấn khích rồi!

...

Sau khi trở vào nhà, Mẹ con nhà họ Mạnh bỏ bữa mà đi về.

Lục Thành thì ăn rất ngon lành, gắp lấy gắp để đống đồ ăn vào bát.

Mắt An Tuệ lườm anh như dao găm:

"Mày còn có tâm trạng mà ăn cơm à, Vi Vi có gì không tốt? Cần nhan sắc có nhan sắc, cần tài năng có tài năng, đặc biệt lại si mê mày như vậy, mày còn không hài lòng điều gì?"

"Người nào thích con thì con đều phải cưới à, vậy chẳng phải con sẽ giống như hoàng đế thời xưa, có ba nghìn mỹ nữ hậu cung sao?"

An Tuệ tức giận khạc nhổ vào anh:

"Phi! Mày nghĩ mày đẹp trai nên có thể mất hết liêm sỉ rồi đúng không? Mày thật sự nghĩ mình là cục c*t chó thơm, ai cũng muốn tranh giành ư? Mày nhìn những người cùng tuổi với mày trong khu tập thể xem, ai mà chưa cưới vợ bế con, chỉ có mình mày vẫn là một ông già độc thân, thật sự làm mất mặt tao mà!"

"Mẹ đừng vội, vài ngày nữa người khác cũng sẽ ghen tị vì mẹ có con dâu ngay thôi mà."

Lục Thành vừa ăn vừa nói, bị sặc thức ăn, ho khan hai tiếng.

An Tuệ nhìn thấy mà xót:

"Mày không thể ăn chậm lại một chút sao, có ai giành với mày đâu!"

"Chiều nay con có việc."

"Về chưa được hai ngày mà suốt ngày chạy ra ngoài thế."

"Con thật sự có việc mà."

Lục Thành nhận lấy bát canh do người giúp việc múc, uống một hơi hết hơn nửa bát, nén cơn ho xuống:

"Mẹ, mẹ mau đưa tiền tiết kiệm của con cho con đi."

Lục Thành quanh năm đóng quân ở biên giới, ăn ở đều trong quân đội, không có gì phải chi tiêu, mỗi tháng tiền trợ cấp gửi về nhà đều do An Tuệ quản lý hộ.

An Tuệ không thiếu tiền tiêu, số tiền đó bà đều để tiết kiệm, coi như để dành tiền cưới vợ cho Lục Thành.

An Tuệ lấy ra sổ tiết kiệm đã cất giữ rồi đưa cho anh:

"Tất cả đều ở đây, nhưng con lấy tiền để làm gì?"

Lục Thành vừa lấy tay mở cuốn sổ tiết kiệm ra, miệng vừa trả lời An Tuệ:

"Mua sính lễ để cưới vợ."

"Thằng nhóc thối, mày có thể nghiêm túc một chút không? Còn dám nói bậy trước mặt tao, tao sẽ gọi bố mày về xử lý mày."

Lục Thành nhe răng cười toe toét:

"Con dâu mẹ, báo cáo kết hôn con cũng đã nộp rồi, không tin mẹ hỏi ông già đi."

Nhận ra con trai mình thực sự nghiêm túc, An Tuệ vừa mừng vừa giận:

"Chuyện lớn như vậy, cũng không nói trước với gia đình một tiếng, mày coi tao với bố mày đều chết hết rồi à?"

Lục Thành đáp:

"Lúc hai người sinh con, cũng đâu có báo trước đâu."

An Tuệ tức đến mức muốn dùng đũa đâm chết anh.

"Sớm biết mày hay làm người ta tức giận như vậy, tao thà sinh ra một miếng thịt xá xíu còn hơn! Mày mau mau cút đi, sau này chuyện của mày tao không quản nữa!"

"Mẹ xem mẹ đi, con không cưới vợ thì mẹ không vui, con cưới vợ thì mẹ cũng không vui, vậy mẹ muốn con thế nào đây?"

An Tuệ tuy giận con trai tự ý quyết định, nhưng cuối cùng con trai cũng chịu giải quyết vấn đề cá nhân, bà đương nhiên vẫn vui.

"Hai đứa quen nhau thế nào? Cô ấy là người ở đâu? Bao nhiêu tuổi rồi? Bố mẹ làm nghề gì?"

An Tuệ hỏi rất nghiêm túc, Lục Thành cũng trả lời rất nghiêm túc:

"Những điều đó không quan trọng, con cưới vợ chỉ nhìn một điểm, là người con thích."

...

Trong văn phòng chính trị.

Lục Đức Chiêu đeo kính lão, đọc từng chữ từng câu tờ báo cáo trong tay.

"Báo cáo!"

"Vào đi."

Tưởng Tiểu Quang tiện tay đóng cửa văn phòng, đi đến bàn làm việc:

"Thủ trưởng, tôi có chuyện của Tam thiếu muốn báo cáo với ngài."

Lục Đức Chiêu liếc mắt nhìn anh ta một cái:

"Chuyện gì?"

"Tam thiếu, tìm được đối tượng rồi!"

"Chỉ có vậy thôi sao?"

Sự bình tĩnh của Lục Đức Chiêu khiến Tưởng Tiểu Quang rất ngạc nhiên:

"Ngài không phải mong ngóng từng ngày được uống trà của con dâu mời sao? Tam thiếu chịu giải quyết chuyện đại sự cá nhân của mình, ngài không vui sao?"

"Mắt nào của anh thấy tôi không vui?"

Tưởng Tiểu Quang thầm nghĩ: Cả hai mắt đều thấy.

Lục Đức Chiêu "bốp" một tiếng ném báo cáo trong tay lên bàn làm việc:

"Thằng chó chết, không nói một tiếng nào đã nộp báo cáo kết hôn rồi!"

Tưởng Tiểu Quang nhìn vào báo cáo, lúc này mới hiểu được mục đích Lục Thành đến phòng chính trị.

Hành động này, thật sự quá nhanh!

Reng reng!

Tưởng Tiểu Quang nhấc điện thoại, sau khi "alo" một tiếng, đưa cho Lục Đức Chiêu:

"Thủ trưởng, có người tìm ngài."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc