Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Đại Hải đang ngồi trong sân lật lịch vàng, còn chưa lật đến trang ngày 20 thì Giang Mạt Ly đã bước vào.
"Không phải bảo con đưa Tiểu Lục đi sao, sao con về nhanh thế?"
"Con rể của bố thương con, sợ con mệt, không cho con đi bộ nhiều."
"Con là con gái con đứa, nói chuyện cũng không biết xấu hổ."
Giang Mạt Ly ngồi phịch xuống ghế đẩu, vẻ mặt tò mò:
"Chuyện con mặt dày, hôm nay bố mới biết sao?"
Giang Đại Hải nghẹn họng một lúc lâu, không thèm để ý đến cô nữa.
Vì ông không muốn bị tức chết.
Giang Mạt Ly xách hai bộ quần áo may sẵn mua buổi chiều về phòng trong, định thử xem có vừa không.
Thời đại này không có khái niệm khách hàng là thượng đế, nên mua quần áo sẽ không cho thử qua, người mua chọn kiểu dáng và kích cỡ xong là trả tiền luôn, đợi về nhà mới được thử, nếu không vừa cũng không được đổi trả, chỉ có thể tìm thợ may sửa.
Khi cởi quần, cô sờ thấy có thứ gì đó trong túi quần, lấy ra xem thì là phong bì đỏ mà mẹ Lục Thành đưa cho buổi trưa.
Giang Mạt Ly mở phong bì ra xem, vừa đúng 101.
Bách lý chọn một*?
(* Ý chỉ đối tượng là một người vô cùng xuất trúng, trăm người mới chọn được một.)
Phải nói là, lễ nghi của nhà họ Lục khá chu đáo, mặc dù An Huệ có vẻ không thích cô con dâu như cô nhưng vẫn đưa cho cô hồng bao đã chuẩn bị sẵn.
...
"Tiểu Tình, cô đợi tôi với!"
Ở cổng khu tập thể, Chu Tiểu Thanh thở hổn hển đuổi kịp Giang Tình, vẻ mặt tò mò hỏi chuyện của Giang Tình và Trương Gia Minh.
"Nghe mẹ tôi nói, cô đã cướp góc tường của Giang Mạt Ly, chính là Trương Gia Minh đó, cô và anh ta thành đôi rồi sao?"
Giang Tình rõ ràng không thích cách nói của Chu Tiểu Thanh:
"Gia Minh và Giang Mạt Ly đã hủy hôn rồi mới ở bên tôi, chúng tôi trong sạch, danh chính ngôn thuận, cô đừng có nói linh tinh."
Chu Tiểu Thanh trong lòng không đồng tình, nhưng miệng lại mềm mỏng:
"Được rồi, được rồi,... là tôi nói sai. Nhưng nghe mẹ tôi nói, Giang Mạt Ly lại được lãnh đạo của Trương Gia Minh để mắt tới, đúng không? Hừ, cô ta đúng là gặp may mắn mà, người đó chắc chắn đã lớn tuổi rồi, vừa già vừa xấu, không chừng còn là người đã ly hôn có con, Giang Mạt Ly gả qua làm mẹ kế..."
Vừa chê bai đối tượng của Giang Mạt Ly, vừa dùng mắt đánh giá Giang Tình từ trên xuống dưới.
"Ê, cái váy này của cô đẹp thật đấy, may từ khi nào vậy?"
"Mới may."
"Thảo nào tôi chưa thấy bao giờ, mấy hôm nữa tôi cũng đi xem mắt, lúc đó cho tôi mượn mặc với nhé."
Giang Tình không trực tiếp trả lời có cho mượn hay không, mà hỏi Chu Tiểu Thanh sẽ đi xem mắt với ai.
Chu Tiểu Thanh thành công bị lạc đề:
"Một thợ tiện trong nhà máy của bố tôi, điều kiện gia đình cũng được, bố mẹ đều là công nhân chính thức..."
Trong giọng điệu của Chu Tiểu Thanh không giấu được vẻ khoe khoang.
Thời này, có thể gả vào gia đình có hai công nhân chính thức là điều khiến nhiều phụ nữ chưa chồng ngưỡng mộ.
Chu Tiểu Thanh cũng muốn nhìn thấy sự ngưỡng mộ trên mặt Giang Tình.
Mặc dù Giang Tình gả cho một quân nhân, nhưng đối phương là người nông thôn, điều kiện gia đình kém xa điều kiện xem mắt của cô ta.
Tuy nhiên, Giang Tình dường như không nghe cô ta nói, mà lại nhìn thẳng về phía trước.
Chu Tiểu Thanh tò mò nhìn theo ánh mắt của Giang Tình về phía trước, thì thấy một người đàn ông cao lớn mặc quân phục đang đi tới.
Khi người đàn ông đến gần, nhìn rõ khuôn mặt và trang phục của đối phương, mắt Chu Tiểu Thanh không thể rời đi được nữa.
Trời ơi, người này đẹp trai quá! Lại còn là một sĩ quan trẻ tuổi.
Trái tim thiếu nữ của Chu Tiểu Thanh đập thình thịch.
"Lục lãnh đạo."
Lục Thành dừng bước, lịch sự gật đầu với Giang Tình, tiện miệng hỏi thăm:
"Gia Minh về rồi sao?"
"Vâng, cảm ơn ngài đã làm chứng hôn cho tôi và Gia Minh, chúng tôi đã bàn bạc xong ngày cưới, đến lúc đó mong ngài có thể đến uống chén rượu mừng cùng với chúng tôi."
"Được thôi, chúc mừng hai người nhé."
"Cảm ơn."
Thấy Giang Tình quen biết Lục Thành, Chu Tiểu Thanh vội vàng xáp lại gần Lục Thành.
"Chào lãnh đạo, tôi và Tiểu Tình là bạn tốt, hai nhà chúng tôi là hàng xóm."
Nghe nói là hàng xóm của vợ, Lục Thành cũng nói với Chu Tiểu Thanh một câu
"Chào cô."
Mãi cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng Lục Thành nữa, Chu Tiểu Thanh mới lưu luyến thu lại ánh mắt, đuổi kịp Giang Tình đã đi xa.
"Tiểu Tình... Tiểu Tình, người đàn ông vừa rồi là lãnh đạo của Trương Gia Minh sao? Có đối tượng chưa vậy?"
Giang Tình làm sao không nhìn ra Chu Tiểu Thanh đang xuân tình phơi phới, cười như không cười:
"Có, đối tượng của anh ấy cô còn quen nữa cơ."
"Ai vậy?"
"Giang Mạt Ly."
Hai mắt Chu Tiểu Thanh suýt nữa lồi ra:
"Ai? Giang Mạt Ly? Làm sao có thể? Anh ấy, anh ấy bị mù rồi sao, sao lại để mắt đến Giang Mạt Ly?"
Thấy Chu Tiểu Thanh vẻ mặt như ăn phải "shit", tâm trạng Giang Tình bỗng nhiên tốt hơn rất nhiều.
Không phải cô có tâm lý đen tối không muốn Giang Mạt Ly tốt, mà là chuyện này bản thân nó đã khó chấp nhận rồi.
"Tiểu Tình, cô nói anh ấy ngay cả người như Giang Mạt Ly cũng để mắt tới, liệu có khả năng cũng để mắt tới tôi không?"
"Ai mà biết được."
Chu Tiểu Thanh không nghe ra sự châm biếm của Giang Tình, ngược lại còn tự luyến ôm lấy má:
"Anh ấy vừa rồi còn chào tôi nữa, mắt cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi, nói không chừng, thật sự có chút ý với tôi."
Giang Tình cố nén ý muốn trợn mắt:
"Lời này cô đừng để Giang Mạt Ly nghe thấy, để cô ấy biết cô thèm muốn đàn ông của cô ấy, cô sẽ không có kết cục tốt đâu."
"Tôi không sợ cô ta!"
Chu Tiểu Thanh miệng nói không phục, nhưng trong lòng vẫn yếu ớt.
Giang Mạt Ly nhìn thì yếu đuối, nhưng tính tình không nhỏ, đánh nhau cũng giỏi.
Cô ta cũng chỉ dám nói xấu sau lưng Giang Mạt Ly, chứ không dám đối đầu với Giang Mạt Ly.
"Tiểu Tình, cô và Giang Mạt Ly đều gả cho quân nhân, hay là, cô cũng giúp tôi giới thiệu một đối tượng quân nhân đi, tốt nhất là sĩ quan."
Giang Tình sắp cạn lời rồi.
Bản thân cô còn chưa quen được sĩ quan, lại còn giúp Chu Tiểu Thanh giới thiệu sĩ quan, cô ta bị bệnh à?
Giang Mạt Ly:
"Bố, bố khen hay lắm, lần sau đừng khen nữa."
Giang Đại Hải nhe răng cười, vẻ mặt "cuối cùng cũng lấy lại được thể diện" đầy tự mãn.
Giang Tình và Chu Tiểu Thanh lần lượt bước vào sân, ánh mắt đều không hẹn mà cùng đổ dồn vào Giang Mạt Ly.
"Tiểu Tình về rồi."
Lý Hồng Anh đi đến bên Giang Tình, chỉ vào quần áo và dép lê trên người Giang Mạt Ly, mặt mày hớn hở:
"Xem quần áo và giày dép mà Tiểu Lục mua cho Mạt Ly này, đẹp thật đấy."
Giang Tình mím môi không nói gì, nhưng trong lòng lại âm thầm chua xót.
Giang Mạt Ly dáng người đẹp, da trắng, mặc bộ quần áo tinh xảo như này, khí chất cả người đều được nâng lên rất nhiều.
Chu Tiểu Thanh cũng ghen tị, nhìn chằm chằm vào bộ quần áo mới và đôi dép lê mới trên người Giang Mạt Ly, rồi lại nghĩ đến hình ảnh Lục Thành cao lớn đẹp trai, cùng với thân phận sĩ quan, cuối cùng không nhịn được nói:
"Đồ mặt dày!"
Tiếng mắng này khiến cả sân đều nhìn về phía cô ta.
Giang Đại Hải giọng điệu vẫn khá hòa nhã:
"Tiểu Thanh đang mắng ai vậy?"
Giang Mạt Ly cười như không cười:
"Đương nhiên là mắng Giang Tình rồi, tôi đâu có cướp hôn ước của người khác, không thể nào là mắng tôi được chứ?"
Chu Tiểu Thanh vội vàng nhìn Giang Tình:
"Tôi không có mắng cô."
Giang Tình đương nhiên biết Chu Tiểu Thanh không mắng mình, nhưng tâm trạng cô quá tệ, lạnh lùng bỏ lại một câu "Tôi đi nấu cơm" rồi vào bếp.
Chu Tiểu Thanh lườm Giang Mạt Ly một cái, rồi cũng chui vào bếp.
"Tiểu Tình, tôi thật sự không có nói cô..."
Trong bếp, Chu Tiểu Thanh vội vàng giải thích với Giang Tình.
"Tôi biết."
Thấy Giang Tình không hiểu lầm mình, Chu Tiểu Thanh mới yên tâm, quay đầu lại than vãn về Giang Mạt Ly:
"Nhìn cái vẻ đắc ý của cô ta kìa, chẳng qua là hai bộ quần áo, cứ như ai cũng không mua được vậy."
Nói rồi cô ta lại hỏi Giang Tình:
"Gia Minh mua gì cho cô thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







