Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không phải anh đã ném mình cho gã đàn ông ghê tờm đó rồi sao? Tại sao còn xuất hiện? Để xem trò cười của cô à?
Hà hà!
"Giang Diệu Cảnh?" Cô chỉ vào người đàn ông đáng sợ kia, có lẽ là đã uống rượu nên cũng táo bạo hơn, lúc này hoàn toàn không biết hai chữ sợ hãi là gì,
"Anh... là đồ khốn nạn!"
Sắc mặt của Giang Diệu Cảnh lập tức tối sầm lại!
Hoắc Huân và dì Ngô đều cúi đầu không dám thờ mạnh.
Cô loạng choạng bước vào, một tay nắm lấy cà vạt của Giang Diệu Cảnh kéo về phía mình,
"Anh nghĩ tôi muốn
lấy anh lắm à? Anh tường mình là tiên trên trời chắc?"
Mùi rượu nồng nặc ập đến khiến Giang Diệu Cảnh
không ngừng cau mày, đáy mắt dường như ẩn chứa sự tức giận.Anh nhanh chóng nắm chặt cổ tay cô,
"Tôi thấy không ngừng cau mày, đáy mắt dường như ẩn chứa sự tức giận.
Anh nhanh chóng nắm chặt cổ tay cô,
"Tôi thấy cô điên rồi.
"
Người đàn ông nào cô cũng dám đi theo?
Anh rất muốn người phụ nữ này biết khó mà lui, ai ngờ cô lại bướng như lừa, sống chết không chịu buông.
Lúc Tống Uẩn Uẩn đi theo Cố Hoài, anh đã hối hận rồi, người phụ nữ này nói gì thì cũng là người vợ trên danh nghĩa của anh, bị làm nhơ rồi, anh thấy ghê tởm.
"Anh mới là đồ điên.
" Hai tay Tống Uẩn Uẩn không yên
phận, mượn men rượu mà cào cấu loạn xạ lên người
anh.
Trả thù vì anh đã để người đàn ông kia chiếm hời của
mình!
Giang Diệu Cảnh hoàn toàn lạnh mặt, nắm lấy cổ tay cô
kéo cô lên lầu.Tống Uẩn Uẩn cố gắng giãy ra,
"Anh buông tôi ra,
buông tôi ra...
"
Rầm!
Cửa phòng ngủ bị đá tung ra, Giang Diệu Cảnh ném cô vào trong.
Tổng Uẩn Uẩn đứng không vững, ngã xuống sàn, đầu gối và mạnh,
"Á, ưm-
"
Tiếng rên rỉ vì đau này khiến Giang Diệu Cảnh ngẩn ra.
Âm thanh này...
Đầu óc anh thoáng chốc quay về đêm ấy.
Người phụ nữ đó dưới thân anh cũng kêu đau như vậy.
Giọng cô rất giống Trần Ôn Nghiên?
"Giang Diệu Cảnh!" Tổng Uẩn Uẩn ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt chứa đầy hận thù.Người đàn ông này không chỉ độc ác mà còn rất bạo lực.
Đầu gối cô bị va vào chảy máu rồi.
Giang Diệu Cảnh đối diện với ánh mắt của cô, suy nghĩ quay trở về.
Anh sài bước dài đi vào, nheo mắt lại,
"Cô không nói?"
Cô say rồi.
Chỉ là đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
Hai tay cô chống xuống sàn, cố gắng đứng dậy.
Cổ chân mềm nhũn lại ngã xuống, hành động tự cứu
theo bản năng khiến cô túm lấy thứ gì đó bên cạnh.
Cuối cùng cũng chống đỡ được cơ thể.
Chỉ là rõ ràng không lạnh, nhưng lại có một luồng khí
lạnh bao trùm tới.Cô từ từ ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy đôi mắt Giang Diệu Cảnh sâu thẳm nhưng
không có một chút hơi ẩm.
Lúc này Tống Uẩn Uẩn mới nhận ra, bàn tay cô đang
nắm lấy quần của anh.
Nếu không phải có thắt lưng cố định, nếu là quần thun đã sớm bị cô kéo tuột xuống rồi, dù vậy Giang Diệu Cảnh trong bộ vest gọn gàng sạch sẽ cũng vẫn bị kéo đến rất thảm hại.
Tống Uần Uẩn vội vàng buông tay.
Phần vài tây trang trên hai đùi của anh nhăn nhúm
phóng lên.
Cô hoảng loạn liếc sang chỗ khác,
"Tôi, không phải cố ý.
"
Giang Diệu Cảnh cười lạnh từ trong cổ họng,
"Thật sao?"
"Tất nhiên.
"Đợi đã...
Cô trừng mắt nhìn Giang Diệu Cảnh,
"Ý anh là gi?"
"Cô là loại người gì, trong lòng cô không biết hay sao?"
Câu hỏi ngược và sự mỉa mai này của anh rõ ràng đã
đâm trúng vào tim Tống Uẩn Uẩn, anh nhìn thấy vì
thuốc đó, biết cô...
Nghĩ đến đêm đó.
Cơ thể cô khẽ run lên.
Nhưng về mặt lại đang cố tỏ ra bình tĩnh.
Cô muốn trốn đi, sợ bị người khác nhìn thấu, bị người khác dùng để... sỉ nhục cô.
"Không còn gì để nói sao? Đàn ông nào cũng muốn vồ lấy à?" Giang Diệu Cảnh bóp lấy cổ cô, ánh mắt u ám,
"Nói xem, sao cô vừa không chịu ly hồn với tôi, vừa cắm sừng tôi vậy?"Khi nói câu này, giọng điệu của anh đầy sự tàn nhắn!
Vợ của Giang Diệu Cảnh anh lại là người đã bị kẻ khác từng chơi?
Đây, có lẽ là chuyện nhục nhã nhất trong đời anh!
Tổng Uẩn Uẩn bị bóp đến không thở nổi, gò má vốn đã đỏ ứng lại càng thêm hồng hào, bởi vì muốn hít oxy, lồng ngực cô phập phồng dữ dội.
Cô vùng vẫy, từ cổ họng phát ra âm thanh,
"Buông...ra...
Cô vùng vẫy quá mạnh, hai chiếc cúc áo trước ngực bị bung ra, rơi bụp xuống sàn.
Giang Diệu Cành củi đầu, ánh mắt lướt qua xương quai xanh tình xảo của cô liền thấy nội y ren màu đen trước ngực cô lộ ra, lấp ló có thể thấy được phong cảnh trước ngực cô...
Cô khó khăn muốn hít thở,
"Ưm...
"Mái tóc rối loạn tùy ý rũ xuống một lọn bên tai, theo
tiếng thở của cô phập phồng lên xuống quyến rũ không nói nên lời...
Nhận ra mình đã nhìn quả lâu, anh lập tức thu lại ánh
mắt.
Cổ họng bất giác thắt lại.
Anh cau mày.
Cố hết sức kiểm chế cảm xúc của mình.
Vậy mà anh lại bị kích thích với một người phụ nữ
buông thả như vậy?
Điều này khiến anh rất khó chịu!
Anh tức giận ném cô lên giường, lúc này cơn giận của anh là với chính mình.
Lại có ý muốn với một người phụ nữ không ra gì như
vậy?Anh điên rồi sao?!!
Anh lập tức quay người xuống lầu.
Dưới lầu Hoắc Huân nhìn thấy anh, lập tức đi tới,
"Giang tổng.
"
Giang Diệu Cảnh không nói một lời, sải bước ra
ngoài.
Hoắc Huân chạy theo sau.
Ngồi vào xe, Hoắc Huân khởi động xe lái đi, trong lúc đó cần thận dè dặt nhìn ra sau.
Anh bị sao vậy? Tức giận đến thế?
Trong biệt thự.
Oxy trở lại, Tống Uẩn Uẩn nằm trên giường thờ hổn
hển.
Cô ôm ngực, vừa rồi cô thật sự nghĩ rằng Giang Diệu
Nôn xong người cô cũng dễ chịu hơn nhiều.
Cô lấy nước từ vòi để súc miệng, sau đó cũng không
tắm rửa mà nằm lên giường.
Cô rất mệt, rất buồn ngủ... Từ từ cô nhắm mắt lại.
Trong vô thức đã ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau.
Tập đoàn Thiên Tu.
Giang Diệu Cảnh vừa vào công ty, thư ký đã đi tới,
"Giang tổng, Cổ tống tìm anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
