Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gã Lừa Đảo Mà Tôi Lấy Làm Chồng Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Tả Doanh bị ám ảnh đến mức cả đêm không ngủ, ngồi im trong bộ váy đó.

Sáng hôm sau, đợi Tả Lãnh Thiền ra ngoài, cô mới cầm ít tiền lẻ đi tắm ở nhà tắm công cộng.

Tưởng vậy là xong, ai ngờ hai ngày sau, Tả Lãnh Thiền không biết từ đâu lôi về một miếng gan heo, ném vào bếp, bắt Tả Doanh nấu canh cho ông ta.

Khi ấy, Tả Doanh đã biết làm hầu hết việc nhà, nấu cơm với cô cũng không khó, chỉ là chưa từng nấu canh gan bao giờ.

Cô còn cẩn thận sang hỏi bà hàng xóm cách làm, nắm được các bước rồi mới bắt đầu.

Bước đầu tiên là thái gan, vậy mà cô đã thất bại từ đó.

Tả Doanh đổ miếng gan heo từ túi nilon ra thớt, nhìn một lúc, tự nhủ chỉ là một miếng nội tạng động vật thôi mà, rồi cầm dao chuẩn bị thái.

Nhưng khi vừa chạm vào miếng gan mềm nhũn, máu liền thấm vào móng tay, cả người cô nổi da gà, mùi tanh quen thuộc lại xộc lên, ký ức kinh hoàng ùa về khiến cô không kìm được mà nôn thốc nôn tháo, nôn hết lên miếng gan.

Ngày hôm đó, Tả Lãnh Thiền đã đánh cô.

Từ sau hôm ấy, Tả Doanh không bao giờ đụng vào bất kỳ món nội tạng nào nữa.

Những chuyện này, Trần Nam Hạc hoàn toàn không biết.

Anh gần như chẳng bao giờ quan tâm đến quá khứ của Tả Doanh.

Nhưng cho dù anh có hỏi, Tả Doanh cũng sẽ không kể.

Như thể đang cầm kéo cắt số phận, Tả Doanh chia cuộc đời mình thành hai nửa trước và sau hôn nhân.

Sau khi kết hôn, cô cố gắng vứt bỏ quá khứ tăm tối, bẩn thỉu, luôn sống trong thiếu thốn của mình, quyết tâm trở thành một người mới: đủ đầy, mạnh mẽ.

Nhưng cô không ngờ có những sợi dây không thể nào cắt đứt được, ví như nỗi sợ và ghét gan heo, trong khi chồng cô lại đặc biệt thích canh gan.

Chưa gặp mặt Trần Nam Hạc, Tả Doanh đã biết anh thích uống canh gan heo – anh ghi rõ sở thích đó trong hồ sơ kết hôn.

Cô ở phòng nhỏ, cô gái kia ở phòng lớn.

Công việc của cô gái rất bận, hai người hiếm khi giao tiếp, Tả Doanh chỉ nhớ đối phương tóc ngắn, dáng người nhỏ nhắn, cũng họ Tả.

Có lần, khi shipper gọi ngoài cửa “Có cô Tả ở nhà không?”, hai người cùng lúc ra nhận.

Thật sự tiếp xúc là sau Tết, một đêm Tả Doanh ra bếp tìm đồ ăn, mở tủ lạnh bỗng thấy một miếng nội tạng tươi máu me, sợ quá hét lên, khiến cô bạn cùng phòng chạy ra.

Cô gái giải thích đó là gan heo mình mua, không biết bảo quản thế nào nên nhét đại vào tủ lạnh, ngại ngùng xin lỗi.

Tả Doanh xua tay bảo không sao.

Cô gái chần chừ một chút rồi hỏi: “À, cậu biết nấu ăn không?”

Tả Doanh gật đầu: “Biết chút chút.”

Cô gái cười tươi: “Vậy giúp mình một tay nhé? Mình chẳng biết nấu nướng gì cả, làm phiền cậu rồi!”

Khi biết cô gái muốn nấu canh gan, Tả Doanh định từ chối, nhưng nghĩ cùng sống chung dưới một mái nhà, không muốn làm khó nhau nên đồng ý chỉ đứng bên chỉ dẫn.

Cô gái quả thật chưa từng nấu ăn, dưới sự hướng dẫn của Tả Doanh mới miễn cưỡng thái xong gan, ướp gia vị, đến công đoạn đun nước thì lóng ngóng không biết làm gì.

Nước sôi không chờ người, trong khi canh gan lại cần canh chuẩn thời gian, cuối cùng Tả Doanh không chịu nổi đành tự mình làm.

Suốt cả quá trình, cô phải nín thở, không dám ngửi mùi tanh.

Cô gái uống thử, khen ngon, tự thưởng cho mình một bát đầy, hài lòng ngồi xếp bằng trên bàn ăn tạm: “Bảo sao anh ấy lại thích canh gan đến thế, đúng là ngon tuyệt! Mình phải học được món này, dù không nấu cho anh ấy thì thỉnh thoảng tự thưởng cũng được.”

Tả Doanh thuận miệng hỏi: “Cậu nấu cho ai thế?”

“Cho đối tượng xem mắt ấy, còn chưa gặp mặt đâu.

Anh ta đặc biệt thích canh gan, bà mối dặn mình phải học cho bằng được, sau này mới chinh phục được dạ dày của anh ta.

Nói thật cho cậu nghe, tên này cực kỳ dở hơi, cậu đoán tiêu chuẩn chọn vợ của anh ta là gì không? Chỉ ba chữ thôi, nghe mà tức!”

Tả Doanh lắc đầu.

Cô gái vừa nói vừa đập tay xuống bàn, bức xúc: “Hiền! Dịu! Ngoan!”

Tả Doanh càng nghĩ càng thấy buồn cười, bật cười thành tiếng, cô gái cũng cười theo, hai người vì thế mà thân thiết hơn chút.

Tả Doanh lại hỏi: “Thế sao cậu lại đi xem mắt loại người như vậy?”

“Còn không phải tại mẹ mình à, tự ý đăng ký cho mình vào trung tâm mai mối. Mình đoán cậu cũng tầm tuổi mình nhỉ, 94 đúng không? Nhìn cậu cũng độc thân mà, nhà không giục à?”

Tả Doanh lắc đầu, tỏ vẻ không quan tâm.

Tả Lãnh Thiền chỉ giục cô kiếm tiền trả nợ, chưa từng hối cưới xin. “Vậy là cậu may mắn đấy.” Cô gái nhìn cô đầy ngưỡng mộ, “Nhưng nếu muốn tìm đối tượng thì cũng có thể thử trung tâm mẹ mình chọn, nói thật là các nam khách ở đó đều khá ổn.

Giá cũng không đắt, chưa đến ba mươi nghìn.”

Tả Doanh giấu đi vẻ ngạc nhiên và bối rối, lại lắc đầu cho qua.

Khi ấy cô vừa vặn trả được chút lãi, trên người chỉ còn hai trăm tệ, thậm chí không đủ đóng tiền nhà quý tới.

“À đúng rồi, cho cậu xem anh chàng dở hơi đây!”

Nói rồi cô gái chạy vào phòng, mang ra một tờ giấy A4, đưa cho Tả Doanh: “Đây này, phía trên là học vấn và công việc, phía dưới là sở thích và tiêu chuẩn chọn vợ, cậu nhìn phần trên đi, có phải chuẩn nam chính tiểu thuyết không?”

Tả Doanh nhìn chằm chằm vào bản sơ yếu lý lịch mang tên “Alex chan” thật lâu mà không nói gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc