Vừa bước ra khỏi khách điếm, Ngụy Diêu đã cảm nhận ngay được ánh mắt của Lục Ung. Nàng trầm ngâm một lát rồi cất bước tiến tới đón ý. Thế nhưng, sau khi hành lễ xong, nàng vẫn không thấy Lục Ung lên tiếng, hắn chỉ lẳng lặng chằm chằm nhìn nàng. Ngụy Diêu âm thầm suy đoán một hồi, bèn cất lời: “Chủ thượng anh vũ bất phàm, Ngụy Diêu vô cùng kính phục.”
Thấy đuôi lông mày Lục Ung hơi nhướng lên, nàng đang thầm nhủ trong lòng rằng mình đã đoán đúng tâm ý hắn rồi, nào ngờ ngay giây tiếp theo lại nghe hắn hừ lạnh một tiếng: “Đồ a dua nịnh hót!”
Ngụy Diêu: “...”
Tốc độ lật mặt của con người này quả thực không ai sánh bằng.
“Tất cả qua đây.” Lục Ung xoay người lại, cất cao giọng gọi.
Trong chớp mắt, ba mươi hai tên ám vệ đang dọn dẹp chiến trường đã tề tựu đông đủ ngay trước mặt: “Chủ thượng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



