Mắt Ngụy Diêu sáng rực lên, vội vàng nhìn ra ngoài. Ba mươi hai cao thủ, nếu tất cả đều sống sót và chịu nghe lệnh nàng, thì nàng sẽ chẳng còn phải e sợ những sát thủ mà Lục Hoài có thể phái đến bất cứ lúc nào nữa, sau này hành tẩu cũng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều. Nhưng nàng cũng thừa hiểu, những mật thám có thể ẩn nấp ở Lật Dương lâu như vậy, tuyệt đối không phải là hạng tầm thường.
Nghĩ vậy, Ngụy Diêu dồn hết tâm trí vào trận chiến bên ngoài, thầm cầu mong đừng có tên nào bỏ mạng.
Lục Ung thấy bộ dạng của nàng thì buồn cười: "Sợ chết đến thế mà cũng dám một thân một mình lặn lội đến Lật Dương, nàng không sợ bỏ mạng giữa đường sao?"
"Không phải một mình, còn có Tuyết Nhạn nữa." Ngụy Diêu nghiêm túc chỉnh lại.
Lục Ung liếc nhìn Tuyết Nhạn đang kịch liệt giao chiến với đám sát thủ: "Là một hạt giống tốt, nhưng hai đấm khó địch bốn tay, chỉ dựa vào một mình nha đầu đó, e là không bảo vệ nổi nàng đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



