Tuyết Nhạn thì nhíu chặt đôi lông mày, bàn tay một lần nữa đặt lên chuôi nhuyễn kiếm giắt bên hông. Tên này sao lại vô lễ đến thế? Mới gặp mặt lần đầu mà đã dám gọi nhũ danh của cô nương nhà nàng một cách thân mật như vậy. Ngay cả vào thời điểm tình cảm giữa cô nương và Vương thượng mặn nồng nhất, Vương thượng cũng chỉ gọi cô nương một tiếng "A Diên" mà thôi.
Lẽ nào hắn thấy sắc nổi lòng tham, nảy sinh ý đồ đen tối với cô nương rồi sao?
Trái ngược với mọi người, Ngụy Diêu lại là người trấn định nhất. Có điều, nương theo cách xưng hô vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ấy, dòng suy nghĩ của nàng bất giác trôi dạt về nhiều năm trước, đánh thức những ký ức đã bị bụi mờ che phủ từ lâu.
Năm đó, nàng mười ba tuổi, vừa theo quân đội trở về, cũng là lúc tính tình nóng nảy, ương bướng nhất. Ngày hôm ấy, vừa về đến phủ, nghe tin ca ca đánh nhau với Lục Ung, nàng liền hùng hổ xách roi đi tìm hắn tính sổ ngay trong ngày.
Cho đến tận bây giờ nàng vẫn còn nhớ rõ, lúc ấy nàng xách roi đi tìm một vòng quanh viện mà chẳng thấy bóng dáng Lục Ung đâu. Ngay khi nàng đang định quay người rời đi, thì một giọng nói lười biếng, tản mạn chợt vang lên từ trên đỉnh đầu:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)