Lục Ung chợt nhớ đến Bùi gia mà nàng vừa nhắc tới lúc nãy: "Ý nàng là, Bùi gia đã ra tay với nàng?"
"Chắc hẳn Toan Nghê Vương cũng biết chuyện Lục Hoài từng cầu hôn ta trước mặt vạn quân. Thế nhưng chưa đầy một tháng sau, Bùi gia đã tìm đến cửa. Vì đại kế, Lục Hoài chấp nhận liên hôn với Bùi gia. Ta không quyền không thế, chịu chút uất ức cũng chẳng sao, nhưng viên minh châu của Bùi gia thì sao có thể chịu đựng được? Chuyện ta từng liều mạng cứu Lục Hoài, trên dưới quân Phong Hoài không ai là không biết. Thêm vào đó, bao năm qua, lời nói của ta trong quân Phong Hoài ít nhiều cũng có chút trọng lượng. Thử hỏi, Bùi Dung có thể dung túng cho ta sao? Bùi gia có thể để ta yên sao?"
Vẻ mặt Ngụy Diêu lộ rõ sự cay đắng: "Cho nên, vào cái ngày người của Bùi gia đến, Lục Hoài vừa xuất phủ ra ngoài gặp mặt thì Bùi Dung lại đột ngột phát bệnh, còn yêu cầu ta đến Mai Trang để mời đại phu. Ngay lúc đó, ta đã biết chuyện này có trá."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)