Ngụy Diêu lờ mờ đoán ra được sự tình, bèn chậm rãi đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ rồi phóng tầm mắt nhìn xuống con phố bên dưới.
Chỉ thấy giữa con phố phủ đầy tuyết trắng xóa, một cỗ xe ngựa vô cùng hoa lệ đang chầm chậm tiến tới.
Phía trước là ngựa quý mở đường, lọng xe rủ rèm ngọc, những món đồ trang sức bằng vàng ngọc va vào nhau kêu leng keng giữa màn tuyết rơi. Đồ đằng hình Toan Nghê khắc trên thân xe toát lên vẻ uy nghiêm xen lẫn sát khí bức người, khiến kẻ khác chẳng dám nhìn thẳng. Rõ ràng đó là một cỗ xe mang khí thế áp bách khiến người ta phải lui bước e dè, thế nhưng ngay tại khoảnh khắc này, nó lại vô tình điểm tô thêm một nét diễm lệ và tràn trề nhựa sống cho không gian lạnh lẽo, trắng xóa tĩnh mịch kia.
Ánh mắt Ngụy Diêu dời theo sự di chuyển của cỗ xe, lẳng lặng nhìn nó dừng lại ngay dưới lầu của khách điếm.
Cửa xe ngựa bật mở, một bóng người mặc y phục màu đen chậm rãi xuất hiện. Thế nhưng, chưa kịp để Ngụy Diêu nhìn rõ dung mạo, một chiếc ô đã vội vươn lên che khuất gương mặt của người nọ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)