Thiếu niên ấy tuy chẳng nói lời nào, nhưng ánh mắt đã thay cho tất cả.
Thế nhưng, Lục Ung lại chẳng buồn kiên nhẫn đôi co với hắn, chỉ nhạt giọng bảo: “Đó chẳng qua chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Nay đến cả quân sư mà ngươi cũng đề phòng, thì thử hỏi còn kẻ nào có thể đến gần mà ám sát ta được nữa?”
“Được rồi, bên Phụng An đã có hồi âm chưa?”
Quý Phù Thiền liền dời tầm mắt: “Có rồi.”
Ban nãy, hắn vừa rời đi hơn nửa khắc vì có người lên núi bẩm báo, nào ngờ chỉ trong chớp mắt ấy, thích khách đã bám vách núi trèo lên tận nơi.
“Thuộc hạ vừa nhận được tin tức, Mai Tung đã bại lộ thân phận và bỏ mạng rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)