Ánh mắt Ngụy Diên bất giác chùng xuống.
"Với sự thông tuệ của cô nương, hẳn là có thể hiểu được thâm ý của ta." Khâu Chư Vân tiếp lời: "Lư phó tướng vốn là tâm phúc của Chủ thượng, chiến công hiển hách, tiền đồ mai sau vô lượng. Thế nhưng, nếu hắn cứ tiếp tục cố chấp điều tra chuyện này, e rằng 'cương quá tất gãy'. Suy cho cùng, cô nương cũng thừa hiểu thế lực của Bùi gia ở vùng này cắm rễ sâu đến mức nào."
"Hơn nữa, Lư phó tướng lại có uy vọng rất cao trong quân. Nếu hắn xảy ra mệnh hệ gì, chắc chắn sẽ gây bất lợi lớn cho đại kế của Chủ thượng. Hiện tại đang là thời khắc vô cùng then chốt, tuyệt đối không cho phép xảy ra dù chỉ một sai sót nhỏ. Xét về tình riêng, cô nương trước nay luôn một lòng chu toàn vì Chủ thượng, hẳn là cũng không muốn nhìn thấy tâm huyết bao năm qua của ngài ấy đổ sông đổ bể. Còn xét về việc công, Toan Nghê vương vốn là kẻ bạo ngược, tính tình hỉ nộ vô thường, vì bá tánh thiên hạ, tuyệt đối không thể để hắn ta thuận lợi xưng đế."
Nếu là ngày trước, Ngụy Diên đã nghe những lời đại loại thế này đến quen tai, thỉnh thoảng nàng cũng sẽ gật gù tán đồng. Thế nhưng hôm nay, những đạo lý ấy lọt vào tai chỉ khiến nàng cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ bực dọc, phiền toái.
"Tiên sinh vòng vo nhiều lời như vậy rốt cuộc là có ý gì? Cứ nói thẳng ra đi."
Khâu Chư Vân lờ mờ nhận ra sự mất kiên nhẫn trong ngữ khí của Ngụy Diên, trên mặt liền xẹt qua một tia kinh ngạc: "Cô nương hôm nay quả thực rất khác với ngày thường."
Bởi lẽ, Ngụy Diên trong ấn tượng của bọn họ luôn mang dáng vẻ ôn hòa, nhã nhặn, chưa từng tỏ thái độ lạnh nhạt, bực dọc như lúc này.
Nghe vậy, Ngụy Diên bỗng thấy nực cười, bèn hỏi ngược lại: "Vậy theo tiên sinh, đích nữ của phủ Thành chủ Du Thành thì nên mang tâm tính như thế nào mới phải?"
Khâu Chư Vân sững người. Ông ta nhìn chằm chằm Ngụy Diên một hồi lâu, rồi chợt bật cười: "Là ta đã sơ suất rồi. Ngụy cô nương của Du Thành thuở nhỏ từng theo Ôn lão tướng quân chinh chiến suốt ba năm. Trong giang hồ từng có lời đồn đại rằng, Ngụy cô nương tuy học rộng tài cao, hiểu thấu đạo lý, thế nhưng lại là kẻ 'xuống tay tàn nhẫn, không nói nhiều lời'."
Những năm qua, mọi ưu điểm khác của nàng ông ta đều đã được chứng kiến tận mắt, duy chỉ có vế cuối cùng là thấy chẳng hề ăn nhập gì với con người Ngụy Diên. Nhưng xem ra lúc này, lời đồn ấy cũng chẳng hề sai lệch.
Cũng phải thôi, cốt nhục do hai đại thế gia Ôn Ngụy dốc lòng nuôi dạy, làm sao có thể là một nữ tử yếu đuối không có chút tì khí nào cơ chứ. Nàng có thể mạo danh thế thân, giấu tài ẩn mình suốt năm năm trời mà chẳng một ai mảy may nhìn thấu. Quả không hổ danh là người xuất thân từ Du Thành!
"Đã vậy, ta cũng xin được nói thẳng với cô nương."
Khâu Chư Vân chậm rãi đứng dậy, chắp tay cúi người hành lễ với Ngụy Diên, trịnh trọng nói: "Ta có thể lấy danh dự ra cam kết với cô nương, đợi đến ngày đại nghiệp của Chủ thượng thành công, nhất định sẽ điều tra rõ ràng chân tướng cái chết của Ôn lang quân, trả lại công đạo cho cô nương và ngài ấy."
Ngụy Diên hờ hững nhìn ông ta, ngay sau đó, khóe môi nàng bỗng cong lên thành một nụ cười nhạt.
"Cũng chẳng trách Bùi thị lại phải hao tâm tổn trí để trừ khử ta đến vậy. Xem ra, trọng lượng của ta trong lòng Vương thượng quả thực không hề nhẹ chút nào."
"Được rồi. Chứng đau chân của ta đang tái phát nên không tiện cử động, đành phiền tiên sinh lấy giúp ta chút rượu và thức ăn vậy."
Giờ đây, sống chết của nàng đều nằm gọn trong một cái ý niệm của Lục Hoài. Một khi hắn đã muốn lấy mạng nàng, thì ở chốn Phụng An thành này, dẫu nàng có bản lĩnh bằng trời đi chăng nữa, cũng tuyệt đối chẳng thể thoát khỏi lồng giam tăm tối này.
Nếu đã như vậy, nàng cũng chẳng buồn làm bộ làm tịch, hư tình giả ý thêm nữa. Diễn kịch suốt năm năm trời, nàng thực sự đã quá mệt mỏi rồi.
Về phần Khâu Tự Hoa (Khâu Chư Vân), ông ta tự biết bản thân hổ thẹn với nàng. Do đó, cho dù bị nàng tỏ thái độ lạnh nhạt, hắn cũng không dám hé răng nửa lời, chỉ lẳng lặng bày biện rượu thịt đưa đến trước mặt Ngụy Diên.
"Phải rồi, đêm qua có kẻ đến cướp ngục. Bọn chúng thoạt nhìn thì có vẻ nhắm vào vị đại đệ tử của Mai Tung, nhưng thực chất mục tiêu lại chính là cô nương."
Bàn tay Ngụy Diên khẽ run lên.
Toan Nghê vương... lại muốn cứu nàng ư?
"Cũng chính nhờ vậy mà Lư phó tướng mới có thể nhân lúc hỗn loạn, âm thầm giữ Lục Chước và Tuyết Nhạn lại. Nếu không thì giờ phút này, hai người bọn họ e là đã sớm bị tống vào đại ngục rồi."
Khâu Tự Hoa vừa chậm rãi rót rượu, vừa tiếp lời: "Vị đại đệ tử kia của Mai Tung sau khi biết chuyện giải cứu cô nương thất bại, đã tự sát rồi."
Ánh mắt Ngụy Diên khẽ xao động.
Nếu hắn đã có bản lĩnh tự sát ngay dưới mí mắt của Phong Hoài quân, thì ngày đó tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị Lư Kiên tóm gọn. Vậy nên, mục đích hắn cố tình vào đại ngục... chính là để bắt liên lạc với nội gián của Toan Nghê vương đang trà trộn trong Phong Hoài quân. Hắn làm vậy là để cứu nàng.
Nghĩ lại mới thấy thật nực cười và châm biếm làm sao. Kẻ mà nàng một lòng phò tá đang rắp tâm dồn nàng vào chỗ chết, trong khi người từng bị nàng chửi rủa không biết bao nhiêu lần lại đang tìm cách cứu nàng.
Nhưng, không đúng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)