Ngươi dám đánh ta? Đồ đĩ thối, con điên!”
Bạch Tĩnh Sơ rút phắt cây trâm bạc trên đầu, dí sát vào mắt bà ta, chỉ còn cách nửa tấc, giọng lạnh buốt rít qua kẽ răng:
“Ngươi… dám nói lại lần nữa?”
Bạch ma ma rốt cuộc cũng sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt hoảng loạn:
“Không dám… không dám nữa! Xin nãi nãi tha mạng!”
Trong sân bỗng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, mọi người nghe động liền kéo nhau ra xem.
Bạch Tĩnh Sơ lúc này mới thong thả thu lại cây trâm.
Bạch ma ma thấy nguy hiểm qua đi, lập tức trở mặt, vùng dậy đè ngược nàng xuống đất, hung hăng quát:
“Dám chống lại ta? Gan to bằng trời!”
Bạch Tĩnh Sơ giơ tay ôm đầu, vẻ mặt kinh hãi: “Bạch mama, ta sai rồi, sau này ta không dám chạy loạn nữa, cầu xin ngươi đừng đánh ta.”
Bạch ma ma giơ cao bàn tay.
“Dừng tay, chớ được làm càn!”
Một đám người ào ào từ trong viện kéo ra, lên tiếng quát ngăn là Bạch Cảnh An, còn đứng phía trước nhất là Trì Yến Thanh với gương mặt đầy ý vị thâm sâu.
Một màn kịch hay.
Đích thân chứng kiến trọn vẹn một vở kịch hay.
Con cừu nhỏ vừa rồi còn ngây ngốc mờ mịt trên giường hắn, vậy mà chớp mắt đã hóa thành con sói hung tàn khát máu.
Chiêu thức lấy nhu thắng cương ban đầu kia, sắc bén gọn gàng, dứt khoát không chút dây dưa, đâu giống một tiểu thư khuê các tay trói gà không chặt?
Hơn nữa, từng quyền của nàng đều chuẩn xác, đánh vào yếu huyệt của ma ma, lại là cách “cách sơn đả ngưu”, không để lại dấu vết.
Ba năm ở bên cạnh Lý công công, rốt cuộc nàng đã trải qua những gì?
Vì sao lại giả điên giả ngốc?
Trì Yến Thanh khẽ cong môi, cười mỉa: “Bạch công tử, không ngờ hạ nhân trong phủ quý phủ lại hung hãn đến vậy, người không biết còn tưởng nàng ta mới là chủ tử.”
Bạch Cảnh An mất hết thể diện, quát lớn: “Lão nô to gan, nơi này há là chỗ để ngươi làm càn sinh sự? Chán sống rồi sao?”
Bạch ma ma vội vàng buông Bạch Tĩnh Sơ ra, “phịch” một tiếng quỳ xuống, ấm ức biện bạch: “Lão nô không dám, là con nha đầu điên này vừa rồi cưỡi lên người lão nô mà đánh một trận tơi bời…”
Phía sau đám người, mọi người bật cười ồ.
Nói dối cũng không biết soi gương xem lại thân hình vai u thịt bắp của mình.
Còn Bạch Tĩnh Sơ đã sớm thu lại nanh vuốt, bĩu môi, đôi mắt đen láy ngập nước, thân hình run rẩy như sắp ngã, vẻ tủi thân khiến lòng người cũng mềm nhũn.
“Bà ta đánh ta, còn mắng ta bẩn thỉu, nói ta sẽ bị thế tử lây bệnh quái, sắp chết rồi. Hu hu, ta không muốn chết!”
Ta không tin, đường đường Hầu phủ lại có thể dung túng một ma ma bôi nhọ làm càn như vậy.
“Chát!”
Bạch Tĩnh Sơ chỉ thấy trước mắt hoa lên, hoàn toàn không nhìn rõ là thứ gì, luồng sáng kia đã thu về trong tay Trì Yến Thanh.
Bạch ma ma cả người nhào xuống đất, “phụt” một tiếng, phun ra hai chiếc răng lẫn máu, má trái sưng vù nứt toác, nhanh chóng rỉ máu.
Trì Yến Thanh thong thả quấn *một cây roi đặc chế, cấu tạo từ các đốt kim loại nối như xương rắn, mềm dẻo nhưng cực kỳ sắc bén và uy lực cỡ ngón tay quanh cổ tay. Hắn nhìn Bạch ma ma, khóe môi vẫn mang ý cười, nhưng đuôi mắt lại sắc lạnh như dao.
“Dọa nạt một kẻ ngốc thì có bản lĩnh gì? Ngươi đem nguyên lời vừa rồi nói lại cho bản thế tử nghe xem. Nói đúng rồi, bản thế tử sẽ trọng thưởng.”
*Nguyên tác gọi là “Sợi roi xương rắn tử kim
“Lão nô không dám nữa, xin thế tử gia tha mạng.”
Bạch Tĩnh Sơ đã sớm ngừng khóc.
Nàng không ngờ tên này lại không phải loại “gối thêu hoa”, mà có thân thủ lợi hại đến vậy!
“Đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục”, cần kỷ luật nghiêm ngặt cùng nghị lực phi thường.
Một nam nhân như thế, sao có thể không kiềm chế nổi bản thân? Chuyện phong lưu đa phần là lời đồn, hoặc giả, có người cố ý bày ra cạm bẫy? Thanh Quý hầu lên tiếng ngăn lại: “Yến Thanh, Bạch công tử còn ở đây, chớ có làm càn.”
Sát khí trên người Trì Yến Thanh lập tức tan biến, gương mặt nở nụ cười ôn hòa, như ánh nắng ấm áp tháng sáu: “Ta cũng chỉ dọa cho bà già này một trận thôi.
Dù sao, nha đầu ngốc này giờ cũng miễn cưỡng xem như người của bản thế tử, bà ta cứ động tay động chân, rõ ràng là không coi Hầu phủ ra gì.”
Bạch Cảnh An nhất thời xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, lúng túng nói: “Ma ma này ăn nói hồ đồ, dưới phạm thượng, đúng là đáng đánh! Đợi về phủ, nhất định sẽ nghiêm trị không tha. Hôm nay đã làm phiền nhiều, xin cáo từ.”
Hắn quay người quát Bạch ma ma: “Còn không mau cút đi! Về phủ lĩnh phạt!”
Bạch ma ma lồm cồm bò dậy, ôm mặt tập tễnh rời đi.
Bạch Tĩnh Sơ cũng chỉ mong mau chóng chuồn đi cho xong.
Đúng lúc ấy, trước mắt nàng bóng người loáng qua, áo gấm thêu kỳ lân chỉ vàng đỏ rực, ôm lấy bờ vai rộng lớn, hòa quyện cùng hương tuyết liên thanh khiết, chắn ngay trước mặt nàng.
Trì Yến Thanh cụp mắt, nơi khóe mắt đuôi mày ẩn chứa một tia nguy hiểm không thể che giấu: “Bản thế tử rất hài lòng về ngươi.”
Bạch Tĩnh Sơ lùi lại hai bước, chìa tay ra trước mặt hắn: “Vậy có thưởng điểm tâm không?”
Trì Yến Thanh khẽ cong môi: “Không chỉ có điểm tâm thưởng, sau này ngày cưới tiểu thư Bạch gia, bản thế tử nhất định sẽ đích thân đến Bạch phủ đòi ngươi hầu giường.”
Khóe mắt Bạch Tĩnh Sơ rõ ràng thoáng ngỡ ngàng, nụ cười trên môi cũng cứng lại.
Hắn rõ ràng đang dọa nàng!
Nếu hôn ước giữa hai nhà vẫn còn, hắn hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận để nàng theo làm của hồi môn—ai bảo hiện tại nàng mang danh “nha hoàn thử hôn”?
Chẳng lẽ… hắn đã nhìn ra sơ hở? Biết nàng giả điên giả dại để trốn tránh việc thử hôn, nên mới mượn cớ này ép nàng phải giúp hắn hủy bỏ hôn ước?
Trì Yến Thanh thu hết vẻ biến sắc thoáng qua trong mắt nàng, khóe môi khẽ cong lên một tia ý vị khó lường.
Hắn hơi cúi xuống, nghiêng đầu, giọng nói trầm thấp như gió lướt qua tai nàng, mang theo chút lạnh lẽo mà nguy hiểm:
“Ngươi đoán… ta đã biết được bao nhiêu rồi?”
“Cho nên, ta mặc kệ ngươi thật ngốc hay giả ngốc, tốt nhất cứ làm theo lời bản thế tử, đừng giở trò gì. Nếu không, bản thế tử sẽ ăn tươi nuốt sống ngươi.”
Sau đó, hắn lại kéo dài giọng, ngọt ngào buông một chữ “ngoan”.
Bạch Tĩnh Sơ ngây ngốc nhìn hắn, rồi chậm rãi nhe miệng, gượng gạo nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:
“Hấp cách thủy… hay kho tàu đây?”
Ừm…
Đúng là đồ ham ăn!
Trở lại Bạch phủ—nơi nàng từng sống hơn mười năm.
Trái tim vừa mới bình ổn lại rơi thẳng xuống đáy vực.
Cổng son ngạch cao, vòng đồng vàng sáng loáng dưới ánh nến lay động trông đến dữ tợn.
Ba năm trước, khi rời đi… cũng là vào ban đêm. Một chiếc kiệu hoa hai người khiêng lặng lẽ đáp xuống trong bóng tối.
Dưỡng phụ nói, Bạch gia bị cuốn vào vụ án Tô phi đột tử. Nếu không có Lý công công đứng ra dàn xếp, e rằng cả gia tộc đã sụp đổ, ông cũng khó giữ được tính mạng.
Khi ấy, Bạch Tĩnh Sơ ôm tâm thế như đi chịu chết, ba bước ngoái đầu một lần mà bước qua ngưỡng cửa.
Cánh cổng loang lổ phía sau lập tức “kẽo kẹt” đóng lại.
Hình ảnh cuối cùng nàng nhìn thấy… là khóe môi Bạch Tĩnh Thư không giấu nổi ý cười nhếch lên.
Có thể sống mà trở về—
Nàng đã dốc cạn toàn bộ sức lực.
Chỉ tiếc, nha hoàn Tuyết Kiến đã cùng nàng chịu đựng suốt ba năm… lại vĩnh viễn không thể quay về, thay nàng chôn thân nơi chốn dơ bẩn ấy.
Bạch Cảnh An xoay người xuống ngựa, tiện tay ném roi cho gã gác cổng, ngẩng cao đầu bước vào phủ, vẻ mặt đầy đắc ý.
Bạch Tĩnh Sơ chớp chớp mắt, ép nước mắt trở lại, thân thể mệt mỏi rã rời căn bản không theo kịp bước chân nhẹ nhàng của hắn.
Viện của Bạch Trần thị mang tên “Trọng Lâu”, lúc này vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Bạch Cảnh An đang hưng phấn kể lại cho bà ta nghe mọi chuyện xảy ra hôm nay tại Hầu phủ.
“... Hài nhi đợi đến khi lão thái quân của Hầu phủ hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, mới xin cáo từ. Hầu gia và phu nhân hết lời cảm tạ, còn chuẩn bị một phần lễ tạ, giao cho hài nhi mang về phủ. Vì thế mới chậm trễ, đến giờ này mới về, khiến mẫu thân phải chờ lâu.”
Bạch Trần thị nghe xong, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt, vỗ tay một cái:
“Con ta quả nhiên có tiền đồ. Tổ phụ con suốt ngày nói con tư chất tầm thường, học y không đủ dụng tâm, khó gánh việc lớn, ngay cả Quỷ Môn Thập Tam Châm cũng không nỡ truyền thụ hết.
Hôm nay con có thể tự mình đảm đương, chỉ dựa vào mấy cây ngân châm mà cứu lão thái quân từ cõi chết trở về, e rằng ngay cả phụ thân con cũng chưa chắc làm được. Thật là làm vẻ vang cho ta.”
Bạch Tĩnh Thư cũng chưa ngủ, đứng bên cạnh Bạch Trần thị, nghe vậy liền nhẹ giọng nói:
“Đại ca vốn dĩ xuất sắc, chỉ là tổ phụ quá nghiêm khắc, chưa cho huynh cơ hội thể hiện mà thôi. Người xưa có câu: ‘Kim lân há phải vật trong ao, gặp thời vận ắt hóa rồng.’ Thời cơ của đại ca đã đến rồi.”
Bạch Cảnh An càng thêm đắc ý.
Bạch Tĩnh Sơ bước vào, vẻ mặt vô tư không nghĩ ngợi, cũng không vạch trần sự giả dối và nhận công của hắn.
Với tình cảnh hiện tại của nàng, điều tối kỵ nhất chính là nổi bật.
Sắc mặt Bạch Trần thị lập tức sa sầm, ánh mắt lạnh lẽo.
Bạch Tĩnh Thư thì dùng ánh mắt dò xét đánh giá nàng. So với ba năm trước khi vừa trở về Bạch gia còn thô kệch, giờ đây da dẻ nàng mịn màng, dung mạo tinh xảo, trang sức châu ngọc đầy mình, ánh mắt cũng trở nên cao ngạo hơn.
Bạch Cảnh An giải thích:
“Yến thế tử cần người hầu bên giường chăm bệnh, ta tiện đường đưa nàng về.”
Bạch Trần thị hỏi:
“Chuyện có thành không?”
“Thành rồi,” Bạch Cảnh An đáp: “Bạch ma ma nói bà ta đích thân hầu ở bên ngoài, sau khi xong việc, Yến thế tử mới đứng dậy mặc y phục rời đi.”
Bạch Tĩnh Thư ở bên cạnh đỏ mặt:
“Vậy những lời đồn bên ngoài về Yến thế tử… là thật sao?”
Bạch Cảnh An suy nghĩ một chút:
“Dung mạo tuấn tú, phong thái quang minh lỗi lạc, chỉ là hành sự quả thật phóng túng, tính tình thất thường.”
Bạch Tĩnh Thư hơi cúi đầu, tay vân vê dải váy:
“Những công tử ăn chơi của thế gia quyền quý, được tổ ấm che chở, làm việc không cần lo trước nghĩ sau, tính cách kiêu ngạo một chút cũng là chuyện thường.”
Bạch Trần thị đuổi hết người ngoài đi, gọi Bạch Tĩnh Sơ đến trước mặt:
“Ta hỏi con, hôm qua con ở cùng Yến thế tử đã làm gì?”
Tĩnh Sơ ấm ức nói:
“Hắn vô liêm sỉ, ngay trước mặt con cởi y phục, còn cắn con! Véo con! Dùng roi đánh con!”
Nói rồi lập tức kéo áo, để lộ vết thương trên vai cho Bạch Trần thị xem.
Bạch Tĩnh Thư cắn môi dưới, như thể người bị cắn chính là nàng ta vậy.
“Vậy chuyện ta dặn con để ý, con có để ý không?”
Bạch Tĩnh Sơ gật đầu, giơ tay ra khoa tay:
“Con chim nhỏ trên người Yến thế tử… đại khái lớn chừng này.”
Hai tấc.
Bạch Tĩnh Thư cúi đầu, len lén liếc nhìn, thấy khoảng cách hai ngón tay nàng giơ ra, không khỏi sững sờ.
Ngay cả Bạch Trần thị cũng giật mình:
“Ngắn vậy sao? Con chắc chứ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



