Bạch Tĩnh Sơ một tay cầm một miếng điểm tâm, tung tăng nhảy vào từ bên ngoài, vừa thấy Bạch Tĩnh Thư liền nhét vội điểm tâm vào miệng, nói lúng búng:
“Tỷ tỷ viết cho muội chữ sai rồi! Rõ ràng không giống với chữ trên biển hiệu của nhị thúc!”
“Ai viết chữ cho ngươi?” Bạch Tĩnh Thư lập tức phủ nhận.
Bạch Tĩnh Sơ từ trong tay áo lấy ra tờ giấy đã hong khô: “Chính là bốn chữ này.”
Bạch Tĩnh Thư buột miệng hỏi: “Không phải ngươi đã ném vào chậu nước làm ướt rồi sao!”
Bạch Tĩnh Sơ ngượng ngùng đáp: “Nhưng muội ngốc, quay đi quay lại lại quên mất chữ trông thế nào, đành phải vớt lên phơi khô. May mà chưa ướt hết.”
Sắc mặt Bạch Tĩnh Thư lập tức trắng bệch.
“Người đâu!” Nhị thúc nghiêm giọng quát lớn: “Đưa tiểu thư Tĩnh Thư đến từ đường, mời phu nhân và đại công tử cùng đến. Ta muốn thay đại ca chỉnh đốn gia phong!”
Từ đường.
Bạch Trần thị và Bạch Cảnh An vừa tới, Bạch Tĩnh Thư đang quỳ trước bài vị tổ tông liền quỳ bò lên phía trước, ngẩng khuôn mặt sưng đỏ lên: “Mẫu thân, ca ca, nữ nhi sắp bị oan chết rồi, người phải làm chủ cho nữ nhi!”
Bạch Nhị thẩm ra tay rất nặng, suýt nữa cào rách cả mặt nàng ta.
Bạch Trần thị lập tức đau lòng và không vui: “Chuyện gì vậy? Ai to gan như thế, dám đánh con? Ta còn không nỡ động đến một ngón tay của con.”
Nhị thúc bước lên: “Nó làm chuyện bậy bạ, chúng ta là trưởng bối, chẳng lẽ không được dạy dỗ sao?”
Lập tức kể lại toàn bộ sự việc hôm nay cho Bạch Trần thị nghe.
Bạch Nhị thẩm cũng tức giận nói: “Ai cũng biết, Tĩnh Sơ vừa bị các người đưa đến Hầu phủ thử hôn! Đa phần là bị lây bệnh bẩn! Bạch Tĩnh Thư lại cố ý xúi giục nàng trèo lên giường, chẳng phải là mượn dao giết người sao? Chúng ta với các người có thù oán gì, mà lại dùng đủ cách hãm hại nhị phòng chúng ta như vậy?”
Bạch Tĩnh Thư vẫn cố cãi chày cãi cối: “Ta không có, đều là Bạch Tĩnh Sơ nói bậy, vu oan cho nữ nhi.”
Bạch Trần thị liếc nhìn khuôn mặt đỏ bừng của bảo bối nữ nhi, liền đi thẳng đến trước mặt Bạch Tĩnh Sơ, ánh mắt sắc như kim, lạnh lùng trừng nàng, đột nhiên giơ tay tát mạnh lên mặt nàng.
Bạch Tĩnh Sơ không kịp đề phòng, vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị móng tay của Bạch Trần thị cào xước má.
Không chỉ Bạch Tĩnh Sơ, ngay cả Bạch Nhị thẩm cũng sững sờ: “Người làm sai là Tĩnh Thư, sao lại đánh Tĩnh Sơ?”
“Nó đúng là tai họa! Chắc chắn là nó ở trước mặt các ngươi ly gián, nói xấu Tĩnh Thư, các ngươi mới thành kiến với Tĩnh Thư như vậy! Tĩnh Thư tuyệt đối không thể xúi giục nó! Hôm nay ta nhất định phải đánh cho nó sửa đổi!”
Nói xong liền chộp lấy thước phạt bên cạnh, không nói không rằng giáng mạnh xuống người Tĩnh Sơ.
Chứng cứ rành rành, sự thật bày ra trước mắt, bà ta biết rõ Tĩnh Thư khó mà chối tội, nhưng tội lớn như vậy tuyệt đối không thể nhận.
Chỉ có khiến Bạch Tĩnh Sơ đổi lời, nhị phòng mới không thể nắm được nhược điểm của Tĩnh Thư, dẹp yên chuyện hôm nay, bảo toàn danh tiếng cho Tĩnh Thư.
Mà nhị phòng chỉ xem náo nhiệt của đại phòng, tuy cũng bất bình thay Tĩnh Sơ, nhưng không định ra mặt ngăn cản.
Bảo Bạch Tĩnh Sơ không thấy khó chịu là giả.
Không ngờ mẫu thân nuôi lại có thể thiên vị Bạch Tĩnh Thư đến mức không còn giới hạn như vậy.
Điên rồi, đều điên cả rồi thì càng tốt! Người đã muốn bảo vệ Bạch Tĩnh Thư, ta đây nhất định khiến nàng ta thân bại danh liệt! Dù sao kẻ chân đất không sợ đi giày, ta đã là một nha hoàn thử hôn, thanh danh bị hủy, lại còn là đối thực với thái giám, là một kẻ điên, ta chẳng còn gì để mất!
Bạch Tĩnh Sơ lập tức nắm chặt thước phạt trong tay Bạch Trần thị, giật lấy rồi giữ chặt hai đầu, mạnh mẽ gõ lên đầu gối mình. “Rắc!”
Thước phạt gãy làm đôi.
Sau đó, nàng trừng mắt đỏ hoe nhìn Bạch Trần thị.
Nếu hôm nay nàng dám đánh trả, Bạch Trần thị lập tức sẽ đuổi nàng ra khỏi Bạch phủ.
Trong mắt nàng, sương mù dần tụ lại, nàng ném mạnh thước phạt đi, mím môi, rồi òa lên khóc lớn: “Con nói không muốn đi, là tỷ tỷ Tĩnh Thư cứ bắt con phải đi, còn đặc biệt vẽ sơ đồ chỉ cho con phòng nào là phòng của Nhị thúc! Là mẫu thân bảo con phải nghe lời tỷ tỷ! Nhưng tỷ ấy lại bảo con đi hầu hạ thái giám, bảo con thay tỷ ấy thử hôn, bảo con chui vào chăn của Nhị thúc, bảo con ngủ cùng Nhị thúc! Con đều ngoan ngoãn làm theo, vậy tại sao mẫu thân còn đánh con?”
Bạch Trần thị không muốn chuyện xấu trong nhà truyền ra ngoài, liền quát bảo đám hạ nhân Bạch gia đều đứng chờ ngoài từ đường, không được bước vào.
Bạch Tĩnh Sơ bỗng phát điên, giọng lại vang dội, chẳng phải sẽ khiến tội trạng của Bạch Tĩnh Thư bị mọi người trong phủ biết hết sao? Bà ta lập tức quát lớn: “Câm miệng! Ngươi còn chưa nói xong à?”
Bạch Tĩnh Sơ vừa khóc vừa gào như nước lũ vỡ đê, không thể ngăn lại được. “Tỷ ấy quá bắt nạt người khác! Tỷ ấy làm vỡ nghiên mực của đại ca, cào rách y phục của mẫu thân, lột da thỏ rồi vứt vào sân của con, tất cả những chuyện xấu đó đều là tỷ ấy làm, sao mẫu thân lại đổ hết lên đầu con? Con bị mẫu thân phạt quỳ từ đường, đánh vào lòng bàn tay, các tỷ ấy còn hắt nước lạnh lên người con, giấu kim vào đệm để đâm con, mẫu thân thiên vị! Mẫu thân không phải là mẫu thân của con!”
Bạch Tĩnh Thư mất hết thể diện, Bạch Trần thị cũng tức đến mức mặt đỏ bừng: “Người đâu! Bịt miệng nó lại cho ta!”
Đám hạ nhân đứng ngoài từ đường nghe náo nhiệt, lề mề đi vào, Bạch Tĩnh Sơ lanh lẹ như cá chạch, đem hết những chuyện xấu Bạch Tĩnh Thư từng làm phơi bày sạch sẽ.
Bạch Nhị thẩm lạnh nhạt nói: “Ôi chao, ba năm trước vì những chuyện này, nha đầu Tĩnh Sơ bị phạt không ít, đại ca bọn họ cũng ngày càng chán ghét, thất vọng về nó. Thì ra, tất cả đều là do Bạch Tĩnh Thư hãm hại.
Nay còn xúi giục chú cháu loạn luân, nếu là nhà khác, e là đã bị đánh cho một trận, đuổi ra khỏi nhà rồi! Nếu không, mặt mũi tổ tông Bạch gia biết để đâu cho khỏi xấu hổ?”
Đến cả nắp quan tài cũng không đậy nổi! Bạch Tĩnh Thư vội vàng phản bác: “Không phải, nó là đồ điên, nó chỉ là một kẻ điên!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



