“Vương phi xem này, đây là món ăn đặc sắc mà gần đây ta mới nghiên cứu ra, gọi là Phỉ Thúy Tương Ngọc!”
Từ đầu bếp xoa xoa hai tay, nhìn Khương Ngư với vẻ đầy mong đợi.
Khương Ngư: “Ừm...”
Chẳng phải chỉ là rau xanh nấu với đậu phụ thôi sao.
Nàng múc một thìa cho vào miệng, vị vừa mặn vừa chua khiến Khương Ngư cũng phải im lặng. Nàng vỗ vai Từ đầu bếp rồi nói: “Sau này, khoan hãy vội sáng tạo món mới nhé.”
Nàng sợ chàng dùng bữa xong sẽ thau rửa cả phủ Lương Vương bằng máu.
Từ đầu bếp buồn bã đáp lời.
Nghĩ đến việc bữa trưa hôm nay của Điện hạ chắc là dùng không ngon miệng, buổi tối Khương Ngư đặc biệt làm mấy món điểm tâm ngọt, bảo người trong bếp mang tới viện Miên Phong cùng với bữa tối.
Chập tối mây đen kéo đến. Bóng đêm dần bao trùm khiến ánh sáng trở nên vô cùng ảm đạm.
Khương Ngư đi được nửa đường, bầu trời bỗng vang lên tiếng sấm rền. Những hạt mưa phùn theo gió lạnh tạt thẳng vào người.
Nàng bước nhanh hơn, chạy bước nhỏ vào trong viện Miên Phong.
Phó Uyên đã đến từ lúc nào. Chàng không dùng bữa mà đứng dưới mái hiên, mái tóc đen bay trong gió. Chàng im lặng dõi mắt nhìn nàng chạy đến gần.
Màn đêm buông xuống khiến đôi đồng tử đen kịt của chàng gần như không có chút ánh sáng nào, tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Trước kia Khương Ngư rất sợ dáng vẻ này của chàng.
Thế nhưng có lẽ do ở chung đã lâu nên nỗi sợ hãi này đã bị nàng quăng ra sau đầu. Nàng nắm lấy ống tay áo của Phó Uyên, kéo chàng vào trong phòng.
“Điện hạ, ống tay áo của chàng ướt hết rồi, mau vào trong một chút đi.”
Nàng kéo chàng đến bên bàn. Chàng cũng rất yên lặng, không nói gì mà ngồi xuống.
Cả hai đều không có thói quen tán gẫu khi đang ăn, nhưng không hiểu sao Khương Ngư luôn cảm thấy bữa cơm này trầm mặc lạ thường.
Nàng lén liếc nhìn vài lần, thấy Phó Uyên có vẻ không muốn ăn dù nàng đã làm những món chàng thích.
Nàng lẳng lặng đẩy đĩa điểm tâm qua.
Phó Uyên không từ chối, đưa tay cầm lấy một cái. Khương Ngư định nói với chàng việc Bệ hạ cho phép nàng ra khỏi phủ. Nhưng lại thấy không thích hợp nên lời đến cửa miệng lại nuốt vào trong.
Nàng biết Phó Uyên chán ghét Thành Vũ Đế, cũng lo lắng việc lần này chỉ giải lệnh cấm túc cho riêng mình nàng sẽ khiến Điện hạ không vui.
Đợi khi nào tâm trạng chàng tốt rồi hãy nói vậy.
Ăn xong không lâu thì Sơ Nhất đi tới khẽ nói gì đó khiến Phó Uyên đứng dậy rời đi.
Khi ở trong nhà, chàng hiếm khi cần dùng đến gậy chống đến mức Khương Ngư thường xuyên quên mất thương tật ở chân trái của chàng. Thế nhưng hôm nay cây gậy được chạm khắc tinh xảo kia luôn được chàng nắm chặt trong tay không rời nửa bước.
Ngoài cửa mưa bay lất phất, Sơ Nhất che ô cho chàng rồi ẩn hiện trong màn mưa.
Khương Ngư đưa mắt nhìn họ đi xa, gọi Liên Kiều đến cùng nàng kiểm kê lại những thứ mang từ trong cung về. Nàng muốn dọn dẹp sớm vào kho để tránh việc Điện hạ nhìn thấy lại thêm phiền lòng.
...
Bên ngoài Biệt Hạc hiên.
Màn mưa xối xả, Phó Uyên thu lại trường kiếm rồi rũ mắt nhìn dòng nước lẫn máu đang chảy dưới chân.
Kẻ bị một kiếm đâm xuyên họng kia đã tắt thở, nằm lặng yên trên mặt đất để mặc cho nước mưa đánh vào xác.
“Ai phái đến?” Chàng lạnh lùng hỏi.
Sơ Nhất nuốt nước bọt: “Vẫn chưa tra ra, chỉ là buổi chiều phát hiện hắn ta lén lút, không biết tiếp cận viện Miên Phong để làm gì...”
“Vậy thì tiếp tục tra, tra xét toàn bộ người trong Vương phủ. Kẻ nào còn dám tự tiện tiếp cận viện Miên Phong thì giết không tha.”
Sơ Nhất và Thập Ngũ sợ tới mức im như phích.
Mỗi khi trời mưa âm u, bệnh chân của Điện hạ lại nặng thêm nên chàng thường phải dựa vào việc giết chóc để vượt qua đêm dài này. Chỉ có mấy tháng trước khi thành thân, chàng mới thu liễm được một chút.
Phó Uyên lau sạch lòng bàn tay, đeo chuỗi hạt phật vào, bỗng nhiên hỏi: “Hàn Lộ đâu?”
Thập Ngũ đáp: “Vẫn đang làm nhiệm vụ ở bên ngoài ạ.”
“Gọi nàng ấy về.” Chàng nói: “Đưa đến bên cạnh Vương phi.”
Thập Ngũ hiểu ý: “Để giám sát mọi cử động của Vương phi nhằm đề phòng nàng làm điều bất lợi cho ngài...”
Phó Uyên: “Bảo nàng ấy bảo vệ an nguy của Vương phi, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
Thập Ngũ: “Vậy còn việc giám sát...”
Phó Uyên phiền chán nói: “Đồ ngu, nếu nàng mà giết được ta thì cũng coi như nàng có bản lĩnh.”
“Ồ.”
Thập Ngũ cũng thấy đúng. Mấy vị hoàng tử đại thần muốn giết Điện hạ đến phát điên mà Điện hạ chẳng phải vẫn còn sống nhăn răng đó sao?
Phó Uyên chống gậy quay người đi, Sơ Nhất vội vàng đi theo che ô.
“Tăng cường phòng thủ cho viện Miên Phong, đừng để ta thấy lũ ruồi bọ đó lẻn vào nữa.”
“Rõ.”
*
Khương Ngư xem danh sách mới biết thì ra hôm nay Bệ hạ và Thục Phi ban thưởng nhiều đồ đến vậy.
Đặc biệt là dược liệu với nào là nhân sâm, linh chi, xạ hương... Có thể thấy Bệ hạ rất muốn Lương Vương bồi bổ cơ thể.
Vừa kiểm kê được hơn nửa thì phía sau vang lên tiếng gậy gõ xuống đất thong thả. Nàng thu lại sổ sách rồi đứng dậy.
“Điện hạ.”
Phó Uyên tùy ý liếc mắt nhìn qua rồi hỏi: “Họ gửi những gì đến?”
Khương Ngư cẩn thận đáp: “Cũng không có gì, chỉ là ít lụa là, dược liệu và cả hầm băng dùng cho mùa hè.”
Phó Uyên “ừm” một tiếng.
Thấy chàng không có vẻ gì là không vui nên Khương Ngư yên tâm hơn: “Còn có cả trà Mông Đỉnh Thạch Hoa nữa.”
Phó Uyên: “Thích uống à?”
Khương Ngư nói thật: “Thích ạ.”
Phó Uyên gật đầu rồi phân phó Liên Kiều: “Mang tới đây.”
Đợi Liên Kiều mang trà đến, Phó Uyên ngồi xuống trước bàn trà rồi bắt đầu rửa tay và làm ấm dụng cụ.
Người này làm việc gì cũng tự có một phong thái riêng, động tác cầm chén đổi tách vô cùng mượt mà nhã nhặn.
Khương Ngư đi tới, thụ sủng nhược kinh: “Điện hạ định tự mình làm sao? Có phiền phức quá không?”
“Có hơi phiền phức thật.” Phó Uyên không ngừng động tác, thản nhiên nói: “Nếu ngươi muốn uống thì tự mình làm đi.”
Khương Ngư: “...”
Thì ra là chính chàng muốn uống thôi à!
Tóm lại cuối cùng nàng vẫn được uống trà do chính tay Phó Uyên pha, đổi lại là một đĩa bánh đào.
Hương trà xa xăm thanh khiết khiến nàng vẫn đang nâng chén nhấm nháp tỉ mỉ, Phó Uyên đã chẳng hề trân trọng mà uống cạn một hơi.
Khương Ngư không còn gì để nói.
Loại trà quý giá này ngay cả Thục Phi cũng chẳng được uống bao nhiêu, mà Thái tử trước kia vốn dĩ chỉ dùng nó thay nước uống hằng ngày.
Chàng uống trà xong, sắc mặt dường như dịu đi đôi chút nên Khương Ngư nhân cơ hội nói: “Đúng rồi Điện hạ, ngày mai thiếp muốn về Khương gia một chuyến.”
Theo lý thường thì nàng nên về thăm nhà từ lâu rồi, trước kia không được ra khỏi Vương phủ nhưng giờ cái cớ này đã không còn tác dụng nữa.
Phó Uyên nói: “Ta biết rồi.”
Khương Ngư ướm hỏi: “Bệ hạ còn cho phép thiếp được miễn cấm túc, sau này có thể tùy ý ra ngoài.”
Phó Uyên: “Nãy giờ ngươi ăn cơm là muốn nói chuyện này sao?”
Khương Ngư: “... Vâng.”
Không ngờ lại bị chàng nhìn thấu.
Phó Uyên cười khẽ một tiếng.
“Bên trong Biệt Hạc Hiên có một mật đạo dẫn tới một ngôi nhà dân ở phường An Hòa, phía sau nhà dân đó thông ra ngõ nhỏ. Đi xuyên qua ngõ là có thể đến cổng Vĩnh Hưng.”
“Ngươi thật sự tưởng rằng ta không ra ngoài được sao?”
Khương Ngư ban đầu sửng sốt. Sau khi phản ứng lại, nàng dùng sức bịt chặt tai rồi nhắm mắt lẩm bẩm: “Thiếp không nghe thấy gì hết, thiếp không nghe thấy gì hết.”
Khoảnh khắc tiếp theo, trán nàng truyền đến cảm giác lành lạnh và sau đó là một cơn đau nhói!
Khương Ngư mở to mắt.
Phó Uyên thu tay về, vẻ mặt thản nhiên. Nàng ôm cái trán đỏ ửng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Điện hạ, búng nhẹ một cái gọi là nhắc nhở. Còn cái lực đạo này của ngài thường là dành cho kẻ thù đấy.”
Phó Uyên: “Ta đối với người ngốc cũng như vậy.”
Khương Ngư thật sự muốn cho chàng một búa.
Chàng mới ngốc! Chàng còn ngốc hơn con chó ở cổng Vương phủ nữa!
Bị chàng búng cho một cái tỉnh cả người, Khương Ngư cũng không còn những suy nghĩ lộn xộn kia nữa. Cơn buồn ngủ lập tức ập đến nên nàng dứt khoát đi thu xếp tắm rửa để chuẩn bị nghỉ ngơi.
Đêm khuya, cả hai nằm trên giường, nhất thời không có động tĩnh gì.
Nhưng họ cũng đều biết đối phương vẫn chưa ngủ.
Khương Ngư xoay người đối diện với góc nghiêng tuấn tú của chàng, dùng âm thanh như tiếng gió nói: “Điện hạ, thật ra hôm nay thiếp định xin Bệ hạ tha thứ cho chàng đó.”
Phó Uyên nhắm mắt không đáp.
Khương Ngư thở dài rồi tự lẩm bẩm: “Nhưng Bệ hạ đáng sợ quá nên thiếp không dám nói ra lời.”
Phó Uyên ung dung đáp: “Ồ, đa tạ ngươi.”
Đôi mắt Khương Ngư sáng rực, ghé sát lại: “Điện hạ đa tạ thiếp chuyện gì vậy?”
Phó Uyên: “Đa tạ ngươi vì đã cho ta nghe một câu nói nhảm.”
“...”
Khương Ngư hận bản thân tại sao cứ phải hỏi thêm một lần làm gì.
Nàng biết ngay mà, miệng chó thì vĩnh viễn không mọc được ngà voi!
*
Mưa rơi tí tách suốt cả đêm.
Ngày hôm sau Khương Ngư thức dậy muộn.
Nàng uể oải bò dậy khỏi giường, bước đi vài bước mới phát hiện Phó Uyên vẫn còn ở đây, đang tựa bên cửa sổ ngắm mưa.
Nàng lập tức lùi lại, đi ra sau bình phong mặc quần áo chỉnh tề mới bước ra.
Phó Uyên không nhìn nàng, một tay chống gậy, đưa mắt nhìn về phương xa với vẻ đạm mạc. Sắc mặt chàng so với đêm qua càng thêm nhợt nhạt.
Khương Ngư nhớ tới món bánh đào đã hứa với chàng tối qua.
Thôi bỏ đi, tuy người này chẳng nói được lời nào tử tế nhưng miễn cưỡng làm cho chàng thêm một đĩa... hai đĩa vậy.
Nghĩ vậy, nàng chào hỏi Phó Uyên một tiếng rồi dắt Liên Kiều đi ra cửa.
Nàng không có chút hào hứng nào đối với việc về Khương gia. Những thứ cần thiết Văn Nhạn đều đã chuẩn bị xong, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên điều không ngờ tới là Phó Uyên còn phái một người đến bên cạnh nàng.
Một nữ tử mang đậm hơi thở giang hồ quỳ một gối trước mặt nàng rồi, đơn giản báo cáo lai lịch với vẻ mặt nghiêm nghị y hệt như Thập Ngũ.
Khương Ngư bảo nàng ấy đứng dậy rồi tò mò hỏi: “Ngươi là Sơ mấy?”
Nữ tử chắp tay: “... Thuộc hạ tên Hàn Lộ.”
Ồ, hóa ra là tên theo tiết khí.
“Đến để bảo vệ an toàn cho ta sao?” Khương Ngư trêu chọc. Ai cũng biết lý do tốt nhất để giám sát chính là bảo vệ an nguy.
Hàn Lộ theo lời dặn của Thập Ngũ mà nhấn mạnh rằng: “Ngoại trừ những việc liên quan đến tính mạng của Vương phi, thuộc hạ chỉ có thể phục tùng, tuyệt đối không can thiệp vào những việc khác.”
Khương Ngư không tin lắm nhưng vẫn nói: “Vậy làm phiền ngươi rồi.”
Hàn Lộ “hì hì” một tiếng.
Lần này thì lại giống Sơ Nhất rồi, Khương Ngư không nhịn được mỉm cười.
Bận rộn trong bếp xong, nàng lên xe ngựa đi về Khương gia.
Cùng lúc đó.
Phó Uyên vừa dùng xong bữa sáng, nhìn năm đĩa bánh đào bày trên bàn rơi vào trầm tư.
*
Khương gia hôm qua nhận được tin nàng sẽ đến nên hôm nay đều đã chuẩn bị sẵn sàng để đón tiếp.
Tuy lúc ở nhà nàng không mấy được chào đón. Thân phận của Lương Vương còn có chút nhạy cảm, nhưng người trọng thể diện như Khương Quyết chắc chắn sẽ phải thể hiện thật tốt.
Khương Ngư vui vẻ cùng ông diễn kịch. Sau một hồi ôn lại chuyện cũ với vẻ mặt cha hiền con thảo đầy ấm áp thì mấy người cùng vào tiệc.
Phong phú thì có phong phú thật, nhưng tiếc là đa phần đều không phải món nàng thích ăn.
“Câm miệng!” Khương Quyết quát một tiếng, nghiêm mặt quay sang Tằng thị: “Quản cho tốt đứa con của bà đi!”
Tằng thị vội vàng kéo Khương Lân lại, ấm ức vâng lời.
Cảnh tượng này Khương Ngư đã xem quá nhiều lần, nàng nhàm chán đặt chén trà xuống, bắt đầu tính toán xem khi nào thì về.
Ngay khi Khương Quyết vừa quay đầu định nói gì đó, tiểu sai ở cửa hớt hải chạy vào: “Lão gia, người của Lương Vương Điện hạ đến rồi ạ!”
Khương Quyết không màng đến chuyện khác, sải bước đi ra nghênh đón.
Khương Ngư hơi khựng lại rồi cũng đi theo xem thử thì thấy quả đúng là người của phủ Lương Vương.
Người dẫn đầu mặc một thân huyền y chính xác là Sơ Nhất không sai vào đâu được.
hắn dẫn theo những người khiêng rương phía sau, cầm sổ sách đọc một danh sách dài dằng dặc. Đều là những thứ Phó Uyên gửi cho Khương phủ.
Khương Ngư hôm nay trở về vốn đã mang theo một chút quà mọn. Văn Nhạn có ý định chuẩn bị nhiều hơn nhưng nàng đều từ chối hết.
Nghe kỹ danh sách của Phó Uyên, đa số đều là đồ dùng chuyên dụng của hoàng gia hoặc là đồ ngự ban như đồ dùng bằng vàng bạc, lụa là gấm vóc, cung hoa và ngự tửu.
Khương Quyết tin phật nên trong danh sách thậm chí còn có cả tượng phật bằng ngọc và kinh phật đã được cao tăng khai quang.
Xác định những thứ này Khương Quyết đều không dám bán hay đem tặng người khác, Khương Ngư mới yên tâm nhận lấy.
Ngược lại ba người Khương Quyết, Tằng thị và Khương Lân thì sắc mặt càng nghe càng thay đổi. Khương Quyết sau khi chấn kinh thì còn có vài phần vui mừng, còn hai người sau thì không thể diễn tả nổi, cảm thấy rất khó tin và cũng rất không muốn tin.
Cuối cùng cũng đọc xong danh sách dài này, Sơ Nhất lặng lẽ thở dốc rồi nháy mắt với Khương Ngư một cái.
Khương Ngư nháy mắt lại hai cái.
Khi tiễn họ rời đi, Sơ Nhất đi ngang qua cạnh Khương Ngư, vô tình nhét vào lòng bàn tay nàng một tờ giấy nhỏ.
Nhân lúc không ai chú ý, Khương Ngư cúi đầu mở ra, thấy trên đó viết một dòng mực: Lời cảm ơn của ta nói ra bao giờ cũng có tác dụng hơn ngươi.
Trong chốc lát, nàng cong môi cười, cất tờ giấy vào túi gấm.
Lời tác giả:
----------------------
Tại sao không tìm Thập Ngũ.
Bởi vì Sơ Nhất sẽ vui vẻ đưa giấy.
Còn Thập Ngũ: [Sợ hãi] [Nứt ra] [Gã hề]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

