Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả Cho Lão Phu Quân Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Lần này Vệ Linh Trạch vừa không có lý, lại đánh không lại Thẩm Thanh Uyên, đành phải nhượng bộ: “Vừa rồi là ta lỗ mãng, mong Thẩm đại nhân đừng chấp nhặt.”

Nói xong, hắn lạnh lùng liếc nhìn Xuân Hỉ.

Hắn biết vừa rồi để Xuân Hỉ trốn dưới gầm bàn là có phần quá đáng, hắn sẽ bù đắp cho nàng, nhưng điều kiện là Xuân Hỉ không được làm loạn trước mặt người ngoài.

Sau một hồi giằng co, Vệ Linh Trạch cười lạnh bỏ đi.

Mới rời khỏi Vệ gia mấy ngày, Xuân Hỉ đã dám cứng đầu như vậy, xem ra trước kia hắn thật sự quá nuông chiều nàng rồi.

Hắn muốn xem nàng có thể cứng miệng được bao lâu! Đợi Vệ Linh Trạch đi xa, Xuân Hỉ mới thở phào, cảm kích nhìn Thẩm Thanh Uyên: “Đa tạ Thẩm đại nhân lại ra tay cứu giúp, đại ân này dân nữ suốt đời không quên.”

Chuyện đại thiếu gia Vệ gia nằm liệt ba năm cuối cùng cũng khỏi bệnh là đề tài nóng hổi nhất kinh thành hiện nay, đến cả Thẩm Thanh Uyên cũng biết Vệ gia có một nha hoàn trung thành tận tụy.

Người ta đồn rằng nha hoàn ấy số tốt, nhờ ba năm sớm tối hầu hạ mà được ban cho danh phận, trở thành một vị di nương vinh hiển.

Nhưng Xuân Hỉ không cần danh phận, nàng chọn tự do.

Hai lần gặp mặt, Xuân Hỉ đều khá chật vật, Thẩm Thanh Uyên nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của nàng một lúc, trầm giọng nói: “Đi thôi.”

---

“Đi đâu ạ?”

“Đưa ngươi về nhà.”

Đôi mắt Xuân Hỉ càng thêm sáng rực, chân thành nói: “Thẩm đại nhân, ngài đúng là vị quan tốt.”

Vẫn là chiếc xe ngựa ấy, tuy đã bớt đi một thi thể, nhưng hai người ngồi vẫn chật chội.

Xuân Hỉ cố gắng thu mình vào góc, nhưng đầu gối vẫn không tránh khỏi chạm vào chân Thẩm Thanh Uyên.

Qua lớp áo, hơi ấm từ người hắn truyền sang.

Bên ngoài nắng rực rỡ, trong xe ngựa cũng sáng sủa, Xuân Hỉ nhìn khuôn mặt nghiêm nghị đầy chính khí của Thẩm Thanh Uyên, chẳng nảy sinh nổi ý nghĩ gì xấu xa, chỉ muốn bám lấy hắn để cầu che chở.

Hôm nay nàng đã đắc tội với Vệ Linh Trạch, Diệp Nhị bị đâm một kiếm chắc chắn cũng ghi hận, nếu có thể thân thiết với Thẩm Thanh Uyên, ít nhất sau này còn có chỗ kêu oan.

Trong lòng tính toán liên hồi, Xuân Hỉ không kìm được lại liếc nhìn Thẩm Thanh Uyên mấy lần.

Thẩm Thanh Uyên đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Nhìn gì vậy?”

“Thẩm đại nhân phong thần tuấn lãng, dân nữ không nhịn được muốn nhìn thêm vài lần.”

Kỹ năng nịnh nọt được tôi luyện bên cạnh Vệ Linh Trạch đã ăn sâu vào xương tủy, lời khen ngợi thốt ra khỏi miệng Xuân Hỉ nhẹ nhàng như không.

Nàng còn định nhân cơ hội dò hỏi sở thích của Thẩm Thanh Uyên, thì xe ngựa đột ngột dừng lại.

Theo quán tính, Xuân Hỉ ngã sang bên cạnh, suýt nữa đập vào vách xe, lại bị Thẩm Thanh Uyên kéo tay giữ lại, ngã vào lồng ngực rắn chắc thoang thoảng mùi nhựa thông của hắn. “……”

Không thể nào, Thẩm đại nhân nghiêm nghị đến mức ấy, ở bên nàng cũng bắt đầu gặp xui xẻo rồi sao?

“Quan chó! Ăn bổng lộc triều đình mà chẳng lo cho dân, sao ngươi không chết đi cho rồi?”

“Cấu kết gian thương ức hiếp quả phụ, hại chết con gái người ta còn vội vã chôn cất trong đêm, chẳng cho người nhà nhìn mặt lần cuối, rõ ràng là có khuất tất, coi tất cả chúng ta là kẻ ngốc chắc?”

“Đúng vậy, nghe nói lúc chết cô ấy đã mang thai ba tháng, một xác hai mạng đấy!”

Vô số trứng thối và lá rau mục nát ném tới tấp vào xe ngựa, mùi hôi thối nồng nặc lan tràn khắp nơi.

Thẩm Thanh Uyên giữ chặt sau gáy Xuân Hỉ, ép nàng tựa vào ngực mình, vỗ nhẹ lên đầu nàng trấn an: “Có ta ở đây, đừng sợ.”

Lồng ngực Thẩm Thanh Uyên mang lại cảm giác an toàn vững chãi, Xuân Hỉ quả thực không hề sợ hãi.

Nàng lắng nghe một hồi những lời mắng nhiếc bên ngoài, không nhịn được hỏi: “Thi thể trên xe ngựa đêm đó là của vị cô nương kia sao?”

“Ừ.”

“Rõ ràng đại nhân đã điều tra rồi, vì sao không cho người nhà cô ấy biết?”

“Quan phủ phá án phải dựa vào chứng cứ và trình tự, chưa được thân nhân đồng ý thì không thể mở quan tài.”

Nữ tử xuất giá rồi thì đã là người nhà chồng, bất kể mẹ ruột có khóc lóc thế nào, nếu nhà chồng không đồng ý thì cũng không thể khai quan nghiệm thi.

Thẩm Thanh Uyên nửa đêm đào xác vốn là có ý tốt, nhưng lại trái với luật pháp, không thể để người khác biết.

Trong lòng Xuân Hỉ càng thêm kính trọng Thẩm đại nhân.

Thời buổi này tham quan nhan nhản, người dám đánh cược tiền đồ của mình, chịu để người đời hiểu lầm, mắng chửi, chỉ để làm rõ chân tướng, quả thực hiếm có.

Thẩm đại nhân xứng đáng được thờ ở Thái Miếu! Đúng lúc ấy, quan sai Kim Ngô Vệ nghe tin kéo đến, đám người gây rối lập tức tản đi sạch sẽ. “Kim Ngô Vệ tới rồi, đại nhân, ngài không sao chứ?”

Thanh Thư lập tức vén rèm xe, lại phát hiện đại nhân nhà mình đang ôm chặt nữ tử kia vào lòng, thân mật vô cùng.

Đại nhân từ bao giờ lại biết thương hương tiếc ngọc thế này? Xác nhận không có gì nguy hiểm, Thẩm Thanh Uyên mới buông Xuân Hỉ ra.

Xuân Hỉ vừa ngẩng đầu đã thấy xa phu trợn tròn mắt, không dám tin nhìn bọn họ. “Ngươi đừng hiểu lầm, chúng ta…”

“Ọe!”

Thật sự quá hôi, Thanh Thư chẳng còn tâm trí hóng chuyện, vội chạy ra ven đường nôn thốc nôn tháo.

Kim Ngô Vệ mượn lấy cây tre, vén rèm xe cứu hai người xuống.

Thẩm Thanh Uyên thấy Xuân Hỉ mặt không biến sắc, không khỏi tò mò: “Sao ngươi không nôn?”

“Không giấu đại nhân, ta từng luyện qua.”

Vệ Linh Trạch tự tôn rất cao, lúc đầu không chịu để người khác hầu hạ, thường xuyên đại tiện trên giường, còn sinh cả lở loét, người hầu trước Xuân Hỉ vì không chịu nổi mùi mà nôn ra, kết cục bị Vệ Linh Trạch một kiếm xuyên tim.

Để giữ mạng, Xuân Hỉ phải khổ luyện, mới có thể giữ được bình tĩnh trước mặt Vệ Linh Trạch.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc