Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
---
Vương thị sợ Xuân Hỉ thật sự mang hết những thứ kia đi, gặp ai cũng kể lể rằng mình còn trẻ đã phải làm quả phụ, một mình nuôi ba đứa con vất vả nhường nào, lại nói khi mang thai Xuân Hỉ thì thân thể yếu ớt ra sao, suýt nữa còn khó sinh mà mất mạng.
Những lời này Xuân Hỉ nghe đến mức tai cũng đã chai sạn.
Nàng chẳng buồn tranh cãi với Vương thị, dứt khoát ra ngoài mua hương nến cùng một vò rượu ngon, đến mộ thăm cha.
Sau Tết, nhà mới đi tế mộ, nên nơi này vẫn rất sạch sẽ.
Xuân Hỉ thắp hương, đốt tiền giấy, thành kính dập đầu ba cái, cuối cùng rót rượu cho cha rồi mới ngồi phịch xuống trước mộ.
"Cha, bao năm rồi con chưa đến thăm người, chẳng phải con bất hiếu, một là vì sau khi bán thân làm nô tỳ, con không thể tự chủ, hai là cũng sợ người thấy mà đau lòng."
Cha của Xuân Hỉ vốn là một tiêu sư, trong ký ức của nàng, ông vô cùng cao lớn nhưng lại chẳng hề nghiêm khắc, trái lại rất hay cười.
Mỗi lần đi áp tiêu trở về đều mang cho nàng đủ thứ đồ lạ lẫm thú vị, còn thường bế nàng lên cao, cho nàng cưỡi trên cổ chơi đùa.
Cha thương nàng lắm, không chỉ dạy nàng đọc sách viết chữ mà còn tận tay chỉ dạy võ nghệ.
Mẹ thì bảo con gái phải dịu dàng đoan trang mới tốt, nhưng cha lại nói con gái ông chỉ cần không bị ai bắt nạt là được.
Biết cha thương mình, Xuân Hỉ liền tuôn một tràng kể tội mẹ: "Lúc bán thân, mẹ nói chỉ cần đại ca tìm được việc làm sẽ gom tiền chuộc con về, kết quả sau này lại bảo A Văn phải đi học, đại ca phải lấy vợ, con ở nhà họ Vệ cũng chẳng sao."
"Khi bắt con nộp tiền hàng tháng, mẹ lại bảo số tiền ấy đều để dành làm của hồi môn, sau này sẽ tìm cho con một mối tốt, cho con xuất giá rạng rỡ, kết quả tiền đã bị mẹ tiêu sạch, mẹ sợ con hỏi đến của hồi môn thì lại khuyên con làm thiếp cho đại thiếu gia.
Cha nói xem, trên đời này có ai làm mẹ như vậy không?"
Xuân Hỉ như mở được khúc mắc trong lòng, mỗi lần rót rượu cho cha lại tự mình uống một ngụm, chẳng mấy chốc vò rượu đã cạn.
Bốn bề vẫn yên tĩnh, chỉ có gió xuân nhẹ nhàng vờn quanh nàng.
Xuân Hỉ vuốt ve tấm bia lạnh lẽo, khẽ thì thầm: "Mẹ bây giờ càng ngày càng hồ đồ, con không thể cãi lại bà, phiền cha hãy báo mộng khuyên nhủ bà, con hiện giờ thân phận khó xử, phải sớm lấy chồng mới tránh được thị phi."
Rượu lê hoa trắng ủ lâu năm nặng vị, uống một ngụm, mắt Xuân Hỉ đã hoe đỏ.
Nàng hít mũi, lại bổ sung: "Con không đòi của hồi môn, cũng chẳng kén chọn, chỉ cần là người thật thà cầu tiến, chịu khó sống qua ngày là được."
"Cha không nói gì, con coi như người đã đồng ý, con về nhà chờ tin tốt của người."
Xuân Hỉ đặt vò rượu xuống, phẩy tay một cái rồi quay người rời đi.
Nhưng chưa đi được mấy bước, nàng đã thấy Vệ Linh Trạch dẫn người đi tới.
Xuân Hỉ dụi mắt thật mạnh, Vệ Linh Trạch đã đến gần hơn.
Nàng vội ngẩng đầu nhìn trời.
Đã gần trưa, nắng rực rỡ, trời trong không một gợn mây.
Chắc không phải cha hiển linh muốn đánh chết Vệ Linh Trạch trước mặt nàng để trút giận đâu nhỉ? Đang nghĩ vậy, Vệ Linh Trạch đã đứng trước mặt nàng.
"Ngươi ở đây làm gì?"
Vệ Linh Trạch nhíu mày, sắc mặt lạnh lùng, giọng nói đầy nghi ngờ.
Xuân Hỉ vội giải thích: "Ta đến thăm mộ cha ta."
Trước mộ, hương còn chưa tàn, rượu cũng chưa khô, đủ để chứng minh lời Xuân Hỉ là thật.
Thế nhưng Vệ Linh Trạch vẫn lạnh mặt nói: "Gần đây có kẻ đào trộm mộ, theo ta về phủ Kinh Triệu một chuyến."
Nói xong, Vệ Linh Trạch liền kéo Xuân Hỉ đi.
Sao lại có thể cùng cưỡi một ngựa với hắn? Xuân Hỉ muốn từ chối, còn chưa kịp mở miệng thì Vệ Linh Trạch đã vung roi quất mạnh vào mông ngựa.
Gió rít bên tai cuốn theo giọng nói của Vệ Linh Trạch: "Ngồi cho vững."
"……"
Tim Xuân Hỉ run lên.
Nàng chỉ cảm thấy chuyện này còn đáng sợ hơn cả khi bị Vệ Linh Trạch kề kiếm vào cổ! Nửa canh giờ sau, Xuân Hỉ run rẩy đi theo Vệ Linh Trạch vào phủ Kinh Triệu.
Vệ Linh Trạch không đưa nàng vào phòng thẩm vấn mà dẫn thẳng tới phòng làm việc của mình.
Cửa vừa đóng lại, giọng nói lạnh lùng của Vệ Linh Trạch vang lên:
"Ngươi làm loạn đủ chưa?"
"……"
Nàng làm loạn gì chứ? Nàng chỉ đi thăm mộ cha, chẳng hiểu sao lại bị đưa tới đây, còn chưa kịp nói câu nào đã thành gây chuyện rồi? Xuân Hỉ ngơ ngác, Vệ Linh Trạch lại càng lạnh mặt: "Ngươi tự ý rời khỏi nhà họ Vệ, chẳng phải là muốn chứng tỏ vị trí của mình trong lòng ta, ép ta lui hôn để cưới ngươi sao?"
"……!!!" Trời đất chứng giám, nàng đến làm thiếp còn không dám nghĩ, sao dám mơ làm chính thất? "Đại thiếu gia hiểu lầm rồi, ta chưa từng nghĩ như vậy.
Đại thiếu gia và Tiêu tiểu thư là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, ta thật lòng chúc hai người bách niên giai lão, con cháu đầy đàn."
"Nơi này chỉ có ta và ngươi, không cần phải nói những lời khách sáo ấy nữa."
Dù có ai ở đây, nàng cũng sẽ nói như vậy thôi.
Xuân Hỉ thấy hiểu lầm này thật quá lớn, nàng nghiêm túc nói: "Đại thiếu gia, ta nói đều là lời thật lòng, ta cũng thật sự muốn rời khỏi nhà họ Vệ, mẹ ta đã bắt đầu lo liệu hôn sự cho ta rồi."
"Đủ rồi!" Vệ Linh Trạch quát lớn, ánh mắt nhìn Xuân Hỉ sắc như dao, "Ta không có nhiều kiên nhẫn, ngươi chắc chắn còn muốn tiếp tục gây chuyện với ta?"
Hắn đã nhìn ra Xuân Hỉ đang dùng chiêu dục cầm cố túng (thả để bắt), lại còn chủ động cho nàng lối thoát, nếu nàng không biết dừng lại thì đúng là không biết điều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















