Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc này trời đã khuya, sương mù giăng kín, hai luồng ánh sáng bỗng từ trong màn sương mờ ảo trôi tới, hòa cùng tiếng chuông, khiến người ta rợn tóc gáy.
Cái gì đang tới vậy? Xuân Hỉ dựng hết cả lông tơ, nỗi buồn lập tức tan biến, nàng cúi xuống nhặt một hòn đá to nắm chặt trong tay.
Hai luồng sáng nhanh chóng tiến lại gần.
Là một cỗ xe ngựa.
Xuân Hỉ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lao ra chắn đường:
"Dừng xe!"
"A a a, có ma!"
Xa phu hoảng hốt hét lên, không những không dừng lại mà còn quất roi thúc ngựa lao vút qua, nếu Xuân Hỉ không tránh kịp thì đã thành vong hồn dưới vó ngựa rồi.
Hai luồng sáng đến nhanh đi cũng nhanh, Xuân Hỉ ném hòn đá đi, tiếp tục bước về phía trước.
Chẳng bao lâu, cỗ xe ngựa ấy lại quay đầu trở lại.
Xuân Hỉ mắt sáng lên, vội vàng tiến lên phía trước:
"Ta không phải ma, ta là người, ta cùng người khác ra ngoài thành chơi, không may bị lạc đường, các vị có thể cho ta đi nhờ một đoạn không, ta có thể trả tiền."
"Làm sao ngươi chứng minh được mình không phải ma? Hơn nữa đã cùng người khác ra ngoài thành, sao không đi cùng họ mà lại lạc đường một mình?"
Xa phu vẫn chưa hoàn hồn, tay cầm đại đao sáng loáng chỉ về phía Xuân Hỉ, chỉ là tay run lẩy bẩy, chẳng có chút khí thế nào.
Xuân Hỉ vừa định giải thích, thì trong xe vang lên một giọng nói trầm ổn mạnh mẽ:
"Lên xe đi."
"Đa tạ công tử, công tử nhất định phúc đức lâu dài, vạn sự như ý!"
Xuân Hỉ vừa nói vừa bám lấy thành xe leo lên.
Nàng biết chừng mực, không dám vào trong xe, chỉ ngồi ở bên ngoài trên càng xe là được.
Nhưng vừa trèo lên được nửa chừng, tay nàng lại chạm phải một vật lạnh toát.
Trên xe treo hai chiếc lồng đèn, nhờ ánh sáng vàng mờ mờ, Xuân Hỉ nhìn thấy trên càng xe có một người đang nằm, tay nàng đang nắm lấy cổ chân người ta mà leo lên.
Người này nằm ngửa, nửa thân ngoài xe, nửa thân khuất sau rèm, bị nàng nắm lấy cổ chân mà chẳng có chút phản ứng nào.
Hơn nữa, da dưới lòng bàn tay nàng lạnh buốt, lại còn cứng ngắc.
Trên xe có xác chết! A a a! Hòn đá của nàng đâu? Hòn đá to nặng vừa nhặt đâu rồi?
Xuân Hỉ lập tức chân mềm nhũn, trượt chân ngã, cằm đập vào càng xe.
Ngay sau đó, rèm xe bị một bàn tay to xương xẩu vén lên, lộ ra một khuôn mặt vuông vức nghiêm nghị.
Lông mày rậm như lưỡi dao, sống mũi cao thẳng, môi mỏng góc cạnh, sắc mặt tuy lạnh lùng nhưng lại toát lên vẻ chính trực lẫm liệt.
Xuân Hỉ ôm cằm, bỗng không còn sợ hãi nữa.
Nàng đang định leo lên lại, thì nam nhân cúi người, chìa tay về phía nàng, Xuân Hỉ vội vàng đưa tay cho hắn.
Ngay sau đó, cả người nàng bị nhấc bổng lên như gà con, đặt vào trong xe.
Xe ngựa chỉ dành cho một người, đến cả thi thể kia cũng chỉ nằm được nửa người trong xe, Xuân Hỉ vào rồi càng thêm chật chội.
Nàng thầm niệm hai câu A Di Đà Phật, ngồi lên cạnh thi thể.
Trong xe tối om, chỉ khi rèm xe lay động mới có chút ánh sáng vàng nhạt lọt vào, hai người một xác cùng ngồi như vậy, cảm giác thật khó tả.
Xuân Hỉ xoa xoa cánh tay, vừa định cảm ơn, thì nam nhân đã lên tiếng trước:
"Quan phủ Kinh Triệu đang làm việc, ngươi không cần sợ."
Thì ra là một vị quan gia, bảo sao khí khái chính trực như vậy.
Xuân Hỉ lập tức nói:
"Đại nhân một thân chính khí, nửa đêm còn vất vả vì công vụ, thật là phúc của bách tính, may mắn của xã tắc, được đồng hành cùng đại nhân là phúc phận của dân nữ, dân nữ không sợ chút nào."
"..."
Xuân Hỉ đi bộ suốt nửa ngày, đã mệt rã rời, nịnh nọt xong thì cả người thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến, nàng dựa vào vách xe ngủ thiếp đi, rồi... khẽ khàng phát ra tiếng ngáy nho nhỏ.
Ngồi đối diện nàng, trong mắt Thẩm Thanh Uyên hiếm khi hiện lên vẻ kinh ngạc.
Vậy mà cũng ngủ được sao?
Chẳng bao lâu, xe ngựa đã đến cổng thành.
Tiếng mở cửa nặng nề đánh thức Xuân Hỉ, nàng tự tát mình hai cái cho tỉnh táo, vội nói:
"Đa tạ đại nhân, tiểu nữ xuống xe ở đây là được rồi."
"Đêm khuya có quan sai tuần tra, ngươi không đối phó nổi đâu, ta đưa ngươi về."
"Vậy thật là làm phiền đại nhân quá."
Xuân Hỉ vội vàng báo địa chỉ, một nén nhang sau, xe dừng lại ở đầu ngõ quen thuộc.
Người nhà đã ngủ cả, Xuân Hỉ gọi mãi, Vương thị mới khoác áo cầm đèn dầu ra mở cửa, suýt nữa bị Xuân Hỉ dọa chết, nàng vội vàng bịt miệng bà lại.
Vào trong nhà, Xuân Hỉ mới phát hiện tóc tai rối bù, mặt còn vết máu lau qua loa, trông chẳng khác gì nữ quỷ.
Vương thị vẫn chưa hoàn hồn:
"Con nha đầu chết tiệt này, chạy đi đâu mà thành ra thế này, muốn dọa chết ta à? Giờ giới nghiêm nghiêm ngặt như vậy, con không sợ bị quan binh bắt được thì mất mạng sao!"
Xuân Hỉ không để ý đến Vương thị, trong lòng đã tính toán.
Vị đại nhân ở Kinh Triệu phủ đúng là người tốt, nếu có thể kết giao thì tốt biết mấy!
Chuyện tìm chỗ dựa không thể vội vàng.
Quá mệt mỏi, Xuân Hỉ chỉ kịp vội vàng rửa mặt chải đầu rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau, nàng mới kể chuyện đi dạo xuân cho Vương thị và đại tẩu nghe.
Đại tẩu vốn nhát gan, nghe nói Vệ Linh Trạch đâm Diệp Nhị một kiếm, liền hoảng hốt ôm ngực: “Đại thiếu gia thật là nóng nảy, muội ở Vệ gia ba năm nay cũng chẳng dễ dàng gì.”
“Đại thiếu gia cũng chỉ lo có kẻ ly gián phá hỏng mối duyên,” Vương thị liền phản bác, trách móc nhìn Xuân Hỉ, “Còn con nữa, không chịu yên phận ở nhà, chạy loạn ra ngoài làm gì, giờ để đại thiếu gia hiểu lầm con hai lòng thì biết làm sao?”
Xuân Hỉ lại nhắc chuyện lấy chồng, Vương thị bắt đầu dao động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















