Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thiếu nữ ấy dáng người yểu điệu, váy dài dệt gấm màu đào ôm lấy vòng eo thon, dù che mạng chỉ lộ ra đôi mắt hạnh long lanh cũng khó giấu được vẻ kiều diễm.
Hai người đứng cạnh nhau, quả thực xứng đôi vừa lứa, trời sinh một cặp.
Xuân Hỉ thu lại ánh mắt, lau miệng, định đứng dậy thì giọng Diệp Nhị lại vang lên: “Xuân Hỉ cô nương nôn dữ vậy, chẳng lẽ là có rồi?”
Diệp Nhị nói không lớn, nhưng lời vừa thốt ra đã quá đỗi kinh người, ai nấy đều bị thu hút, lặng lẽ dựng tai nghe ngóng.
Có rồi? Có cái gì rồi?
“Diệp công tử… ọe…”
Xuân Hỉ vừa mở miệng lại nôn về phía Diệp Nhị.
Tiếc là vừa rồi đã nôn gần hết, trong bụng chẳng còn gì, chỉ nôn ra chút nước chua lên giày Diệp Nhị.
“Tiện nhân! Ngươi to gan thật đấy!”
Diệp Nhị quát lớn, nhưng cũng chẳng còn tâm trí xử lý Xuân Hỉ, vội vàng cởi giày ném đi thật xa, rồi lao lên xe ngựa thay quần áo.
Bẩn chết mất, bẩn chết mất, hắn phải đi tắm ngay mới được!!! Xuân Hỉ vỗ ngực, cuối cùng cũng thấy dễ chịu, cất giọng thành khẩn: “Xin lỗi Diệp công tử, dân nữ không cố ý, mong công tử rộng lượng tha cho dân nữ, nếu không phải công tử cứ nhất quyết kéo dân nữ tới đây, dân nữ cũng đâu đến nỗi bị xóc nôn ra như vậy.”
Bên này ồn ào không nhỏ, Xuân Hỉ vừa dứt lời, đã có nha hoàn tới truyền: “Trên xe ngựa có y phục dự phòng của tiểu thư nhà ta, mời cô nương theo nô tỳ.”
Xuân Hỉ không dám mặc y phục của vị đại thiếu phu nhân tương lai nhà họ Vệ.
Nàng theo chân nha hoàn đến trước mặt Tiêu Thanh Hà, quỳ xuống dập đầu: “Dân nữ Xuân Hỉ khấu tạ đại ân của tiểu thư, chỉ là thân phận dân nữ thấp hèn, không dám làm bẩn y phục của tiểu thư.”
Tiêu Thanh Hà là trưởng nữ đích xuất của Thượng thư bộ Lại, cô mẫu lại là Hiền phi nương nương được sủng ái trong cung.
Nàng dung mạo khuynh thành, tài danh càng không ai sánh kịp.
Trước đây, Xuân Hỉ chỉ từng nhìn thấy nàng từ xa hai lần, nay được nhìn gần, lại càng cảm thấy nàng như tiên nữ chín tầng trời lạc xuống trần gian. “Ta thấy vừa rồi ngươi nôn không ít, giờ còn khó chịu không? Ta có mang theo đại phu, có muốn để ông ấy xem qua cho không?”
Giọng nói của Tiêu Thanh Hà cũng dịu dàng êm ái.
Xuân Hỉ nhỏ giọng đáp: “Không có gì đáng ngại, chỉ là vẫn thấy buồn nôn, đầu cũng choáng váng.”
Tiêu Thanh Hà liền sai người mời đại phu tới.
Đại phu rất nhanh đã bắt mạch xong, kết luận: “Vị cô nương này mạch tượng ổn định, thân thể khỏe mạnh, chỉ là vừa rồi bị xóc nảy nên mới choáng đầu buồn nôn.”
Xuân Hỉ lại dập đầu tạ ơn, chỉ hận không thể để mọi người đều nghe rõ lời đại phu nói.
Trong bụng nàng tuyệt đối không có hoang thai! Hủy danh tiết người khác sẽ bị thối lưỡi xuống địa ngục!!! Đại phu bắt mạch xong, Diệp Nhị cũng đã thay y phục đi tới.
Đi đường xa không tiện tắm rửa, hạ nhân chỉ lấy nước suối giúp hắn lau qua, Diệp Nhị vẫn cảm thấy bẩn, toàn thân như có trăm ngàn con kiến bò cắn. “Tiện nhân, ta giết ngươi!”
Diệp Nhị nghiến răng nghiến lợi, vừa tới gần đã giơ chân đá mạnh vào Xuân Hỉ.
Xuân Hỉ không dám tránh, chỉ có thể hơi nghiêng người, dùng vai đỡ lấy cú đá ấy. “A a a, đau quá!”
Xuân Hỉ bị đá văng ra, lập tức kêu thảm một tiếng, sau đó vội vàng bò dậy, dốc hết sức chạy về phía trước: “Cứu mạng với, giết người rồi, mau có người tới a~”
Xuân Hỉ gào to, hai chân chạy nhanh như gió, chẳng có chút dáng vẻ thục nữ nào, trông như con khỉ nhốn nháo, buồn cười vô cùng.
Khóe môi Diệp Nhị giật giật, cơn giận ngập lòng cũng vơi đi quá nửa một cách kỳ lạ.
Hắn sai người bắt Xuân Hỉ trở lại, mặt lạnh quát: “Câm miệng, còn dám la hét nữa thì ta giết ngươi.”
Xuân Hỉ lập tức như con gà bị bóp cổ, không dám phát ra chút âm thanh nào, hoảng sợ quỳ rạp dưới đất.
Đám hạ nhân đi trước đã dùng rèm trúc dựng thành lều, bày sẵn bàn thấp, bày hoa quả điểm tâm, còn nhóm lò sưởi.
Vệ Linh Trạch đích thân nấu trà.
Hắn rửa sạch ấm chén, thay nước nấu trà, nước sôi bốc hơi nghi ngút, phối cùng cảnh sắc trong cốc, khiến cả người hắn như tiên nhân thoát tục.
Trà đã nấu xong, hắn rót một chén, đặt trước mặt Tiêu Thanh Hà: “Cẩn thận kẻo bỏng.”
Giọng hắn ấm áp như ngọc, ánh mắt lại càng dịu dàng sâu lắng.
Mọi ồn ào xung quanh đều không lọt vào tai hắn, sống chết của Xuân Hỉ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tâm tình hắn, trong mắt hắn dường như chỉ có mỗi Tiêu Thanh Hà.
Thật biết diễn trò.
Diệp Nhị đảo mắt, hất cằm về phía Xuân Hỉ: “Bên ta còn thiếu một nha hoàn trung thành, ngươi ở nhà họ Vệ một tháng lĩnh bao nhiêu, ta trả gấp đôi.”
Tiền bạc, kiếm được nhiều chưa chắc đã là bản lĩnh, có mạng tiêu mới là bản lĩnh.
Xuân Hỉ oa một tiếng khóc lớn: “Thiếu gia họ Diệp, xin ngài tha cho dân nữ, dân nữ thật sự không cố ý, dân nữ đã thành gái già, vất vả lắm mới được phu nhân ban ân cho tự do, chỉ muốn mau chóng lấy chồng, khỏi phải cô đơn đến già, cầu xin thiếu gia mở lòng từ bi.”
Xuân Hỉ vừa nói vừa dập đầu liên tục.
Nếu dưới đất không phải cỏ mềm, e rằng đầu nàng đã vỡ máu.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Vệ Linh Trạch, hắn vẫn ung dung thưởng trà, lông mày cũng chẳng động đậy.
Một lúc sau, Tiêu Thanh Hà lên tiếng: “Nữ tử lương dân được tự do hôn phối, nhị công tử họ Diệp không có quyền can thiệp.”
Đầu ngón tay Tiêu Thanh Hà khẽ co lại, nàng cúi mắt che đi cảm xúc.
Hai nhà Vệ, Tiêu vốn là thế giao, nàng và Vệ Linh Trạch từ nhỏ đã đính hôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















