Đường đường là công chúa mà ngay cả chút bao dung ấy cũng không có, thật nực cười.
Đây là lần đầu tiên sau vụ ẩu đả đêm đó, Vân Vãn Đường và Hằng Dương công chúa cùng xuất hiện trước mặt mọi người, ai nấy đều bất giác so sánh hai người trong lòng.
Hằng Dương công chúa cũng đã quá quen với những ánh mắt như vậy, nàng thấp giọng nói với Xuân Hỉ: “Đám người này tưởng mình che giấu giỏi lắm, thật ra bản công chúa chỉ liếc mắt một cái là biết họ đang nghĩ gì.
Nếu họ biết bản công chúa đang nghĩ muốn móc mắt họ ra cho chó ăn, không biết còn dám nhìn bản công chúa như thế nữa không.”
Vừa dứt lời, Tiêu Thanh Hà và Vân Vãn Đường đã đi tới.
Hai người trước tiên hành lễ với Hằng Dương công chúa, sau khi đứng dậy, Tiêu Thanh Hà không kìm được kéo lấy Xuân Hỉ: “Tiểu thẩm thẩm, tỷ không sao thật tốt quá, mấy ngày nay không có tin tức gì, muội lo lắng muốn chết.”
Giọng Tiêu Thanh Hà không giấu nổi sự kích động, Xuân Hỉ cũng ôm nàng một cái thật chặt: “Những ngày qua ta cũng rất nhớ Hòa nhi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)