Đám người muốn diệt khẩu đều biến thành xác chết nằm la liệt trên đất, đến phút cuối, Lâm Hổ bắt sống được kẻ phụ trách tiếp ứng.
Tên tiếp ứng không ngờ lại thành ra thế này, hoảng loạn gào lên:
“Các ngươi to gan, có biết chúng ta làm việc cho ai không?”
Mùi máu tanh lan tràn trong không khí, Xuân Hỉ ôm Chính nhi bước ra khỏi màn đêm, nàng áp đầu Chính nhi vào ngực, không để cậu bé nhìn thấy cảnh tượng máu me này.
Xuân Hỉ thẳng lưng, đứng giữa cơn gió tanh mưa máu mà không hề tỏ ra sợ hãi, nàng từng bước tiến lại gần, cho đến khi giẫm chân lên người tên tiếp ứng mới chậm rãi lên tiếng:
Quả nhiên là cái tên Vệ Linh Trạch ngu ngốc ấy.
Xuân Hỉ nhướng mày, lạnh nhạt nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


