Bức thư không rõ nguồn gốc kia là do bọn bắt cóc gửi tới.
Nàng không hề hoảng loạn, chỉ đưa thư cho A Lý, lại lấy thêm một ngàn lượng ngân phiếu giao cho A Lý mang đến Vô Ưu Các.
Sau khi A Lý rời đi, Xuân Hỉ thay một bộ y phục khác, dùng tro bếp bôi đen mặt, cải trang thành tiểu tư rồi cùng đám hạ nhân đi đổ nước bẩn lặng lẽ ra khỏi phủ từ cửa sau, lại đến cổng thành chờ đợi.
Gần đến hoàng hôn, một chiếc xe ngựa mang ký hiệu nhà họ Mộ dừng lại trước cổng thành.
Lính canh thành như thường lệ tiến lên kiểm tra, rèm xe vén lên, Ninh thị ngồi ngay ngắn bên trong.
Lính canh có chút nghi hoặc: “Trời sắp tối rồi, phu nhân ra khỏi thành lúc này để làm gì vậy?”
Ninh thị nhàn nhạt đáp: “Đêm qua con gái quá cố của ta báo mộng, nhờ ta giúp nó làm một việc.”
Nói là có việc cần làm, Ninh thị chẳng mang theo cả nha hoàn lẫn bà vú, chỉ dẫn theo một người đánh xe.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


