Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gả Cho Lão Phu Quân Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Xuân Hỉ mặt mày trầm xuống, chậm rãi bước về nhà.

Đẩy cửa viện ra, nàng bất ngờ thấy Thẩm Thanh Uyên cùng Thanh Thư đang ngồi nghiêm chỉnh trong sân.

Trời đã nhá nhem tối, Thẩm Thanh Uyên mặc một bộ áo gấm màu xanh sẫm thêu hoa văn kim tuyến, ngồi giữa sân với vẻ mặt lạnh lùng, khí thế nghiêm nghị tích tụ bao năm xử án dường như lan tỏa khắp nơi, khiến Xuân Hỉ vừa nóng bừng lồng ngực vừa cay cay sống mũi, suýt nữa muốn lao tới quỳ xuống trước mặt hắn mà kêu oan.

Nhưng Diệp Nhị chưa làm hại nàng, thậm chí còn cho nàng mười thỏi vàng, Thẩm Thanh Uyên dù là vị quan thanh liêm cũng không thể quản được hắn.

Vương thị bị khí thế của Thẩm Thanh Uyên dọa cho thấp thỏm không yên, vừa thấy Xuân Hỉ xuất hiện liền mắng lớn: “Con nha đầu chết tiệt này chạy đi đâu vậy, có biết Thẩm đại nhân đã đợi con bao lâu rồi không?”

Xuân Hỉ hoàn hồn, bước tới trước mặt Thẩm Thanh Uyên giải thích: “Đại nhân, thật xin lỗi, hôm nay vừa ra khỏi cửa đã gặp nhị thiếu gia nhà họ Diệp, hắn nếm thử bánh trứng muối ta làm thấy ngon quá, nhất quyết mời ta ăn cơm.

Ăn xong ta lại đến chỗ đã hẹn, không gặp được Thanh Thư nên mới về nhà.”

Trên người Xuân Hỉ nồng nặc mùi rượu, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo, trông cũng không có dấu hiệu bị thương.

Thẩm Thanh Uyên nhàn nhạt nói: “Người không sao là tốt rồi, sau này có thể đưa đồ trực tiếp vào phủ, không cần lén lút nữa.”

“Đa tạ đại nhân,” Xuân Hỉ cảm tạ rồi nói tiếp, “Nhưng mấy ngày tới ta có chút việc, phải đợi vài hôm nữa mới có thể mang đồ ăn đến cho đại nhân được, có được không ạ?”

Thẩm Thanh Uyên không hỏi Xuân Hỉ có chuyện gì, chỉ gật đầu: “Được.”

Nói xong liền đứng dậy rời đi, Xuân Hỉ vội vàng tiễn hắn ra cửa.

Ra đến ngoài, Xuân Hỉ nhỏ giọng nói: “Dân nữ nghe nói vụ án trộm xác đã phá xong, hung thủ cũng bị trừng trị nghiêm khắc, đại nhân thật là lợi hại.

Có đại nhân làm quan tốt như vậy, đúng là phúc của giang sơn xã tắc.”

Nói đến đây, Xuân Hỉ giơ ngón tay cái lên, đôi mắt sáng rực, đầy vẻ ngưỡng mộ Thẩm Thanh Uyên.

Thẩm Thanh Uyên cúi mắt nhìn nàng một lúc, trầm giọng nói: “Ta đã ăn không ít đồ của ngươi, nếu gặp chuyện khó khăn, có thể đến tìm ta.”

Nhiều năm xử án khiến Thẩm Thanh Uyên có trực giác, hôm nay bữa cơm mà thiếu gia họ Diệp mời Xuân Hỉ tám phần là một bữa tiệc hãm hại.

Xuân Hỉ không ngờ Thẩm Thanh Uyên lại chủ động ám chỉ nàng có thể nhờ giúp đỡ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, nàng cong mắt cười: “Từ khi gặp đại nhân, dân nữ gần đây việc gì cũng thuận lợi, chưa gặp phải khó khăn gì.

Chắc là nhờ phúc khí của đại nhân, dân nữ cũng được hưởng lây.”

(Trời mẻ dẻo miệng quá kkk)

Thẩm Thanh Uyên bao năm tiếp xúc với xác chết, tội phạm, đây là lần đầu tiên có người khen hắn phúc khí dồi dào.

Thấy Xuân Hỉ nói năng nhẹ nhàng, trên mặt không có chút gì bất thường, Thẩm Thanh Uyên cũng không ép nữa, dẫn Thanh Thư về phủ.

Xuân Hỉ không phải cố ý tỏ ra mạnh mẽ để Thẩm Thanh Uyên khỏi lo lắng, chỉ là chuyện rắc rối giữa hai nhà Vệ – Tiêu, vốn nên để họ tự giải quyết, sao lại kéo người ngoài vào?

Sáng sớm hôm sau, Xuân Hỉ liền đến nhà họ Tiêu tìm Tiêu Thanh Hà.

Nàng không dám đối đầu với Diệp Nhị, nhưng đại tiểu thư nhà họ Tiêu thì dám.

Diệp Nhị vừa xấu xa vừa độc ác, dám tính kế với Tiêu Thanh Hà, người ta lại để yên cho hắn chắc? Xuân Hỉ báo tên, nói rõ ý định, rất nhanh đã có nha hoàn ra dẫn nàng vào.

Xuân Hỉ đi từ cửa bên, vào thẳng hậu viện, nên không hề biết phía trước đang náo nhiệt, càng không hay hôm nay là sinh nhật của lão phu nhân họ Tiêu.

Lão phu nhân họ Tiêu năm nay đã năm mươi ba tuổi, tuy không phải đại thọ, nhưng người trong nhà tụ họp cũng đủ đầy mấy bàn tiệc.

Từ sáng sớm, Tiêu Thanh Hà cùng Tiêu Thanh Nguyệt đã đích thân đến viện Tùng Hạc giúp lão phu nhân chải đầu, trang điểm.

Một người trầm lặng, một người hoạt bát, hai tỷ muội thay nhau nghĩ đủ cách khen lão phu nhân trẻ trung xinh đẹp, khiến bà vui đến mức không khép nổi miệng cười.

Chẳng bao lâu sau, phu nhân họ Tiêu dẫn theo các phòng khác đến thỉnh an lão phu nhân.

Nhà họ Tiêu đông con nhiều cháu, ai nấy đều đã lớn, tụ họp một chỗ tràn đầy sức sống, nhìn vào cũng thấy lòng phấn khởi.

Lão phu nhân vui vẻ ban thưởng cho từng người.

Mọi người trò chuyện chưa được bao lâu thì người nhà họ Vệ đã tới.

Hôn sự giữa hai nhà Vệ – Tiêu đã trì hoãn đã lâu, hôm nay nhân dịp sinh nhật lão phu nhân, hai bên định bàn lại chuyện cưới hỏi.

Lão phu nhân biết đây mới là việc quan trọng, liền bảo phu nhân họ Tiêu dẫn mọi người ra tiền viện nghênh đón.

Chuyện hôn sự này, nhà họ Tiêu vốn có lỗi, hạ mình một chút cũng là lẽ đương nhiên.

Đợi mọi người rời đi, viện Tùng Hạc lập tức trở nên vắng lặng.

Nụ cười trên mặt lão phu nhân cũng nhạt đi phần nào, bà nhấp một ngụm trà sâm, lặng lẽ ngồi yên.

Chẳng mấy chốc, một đoàn người đã được hạ nhân dẫn vào viện Tùng Hạc.

Mạc thị đi đầu, theo sau là Thẩm Thanh Uyên cùng hai con trai một con gái của bà.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt lão phu nhân chỉ dừng lại trên người Thẩm Thanh Uyên.

Đứa nhỏ này càng lớn càng giống người ấy.

Bao nhiêu chuyện cũ ùa về trong lòng, khóe mắt lão phu nhân ánh lên tia lệ quang, nhưng rất nhanh đã kìm nén lại.

Vào phòng, Mạc thị là người đầu tiên hành lễ, sau đó Thẩm Thanh Uyên mới dẫn các em đến chúc thọ lão phu nhân.

Thẩm Thanh Việt và Thẩm Thanh Vũ đều chuẩn bị lễ vật riêng, còn Thẩm Thanh Trì thì càng tỉ mỉ, tự tay làm một chiếc gối lưng thêu trăm chữ thọ tặng lão phu nhân.

Chỉ riêng Thẩm Thanh Uyên, hai tay trống không, chẳng mang theo gì cả.

Mạc thị cũng không giải thích thay cho Thẩm Thanh Uyên, chỉ trò chuyện đôi câu rồi nhắc đến việc Thẩm Thanh Việt được khen ngợi ở tộc học họ Vân, sang năm sẽ dự kỳ thi mùa xuân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc