Đáy mắt Thẩm Thanh Uyên thoáng sáng lên, còn Thanh Thư thì chú ý đến chuyện có người tới dạm hỏi Xuân Hỉ. "Xuân Hỉ cô nương sắp thành thân rồi sao?"
Thanh Thư có chút thất vọng, lần trước được ăn thịt thỏ nàng làm chỉ được một miếng nhỏ, còn mong sau này Xuân Hỉ thường xuyên gửi đồ ăn cho đại nhân để hắn được hưởng lây.
Xuân Hỉ đoán được tâm tư của Thanh Thư, dịu dàng đáp: "Ta đúng là đang bàn chuyện hôn sự, nhưng chưa vội thành thân, mấy sính lễ hôm nay đều sẽ trả lại cả thôi.
Hơn nữa ta định mua một cửa hàng để bán đồ ăn, Thẩm đại nhân có ơn lớn với ta, dù sau này thành thân rồi ta cũng sẽ thường xuyên gửi đồ ngon cho đại nhân."
Thanh Thư lúc này mới yên tâm, nhưng lại nhíu mày, thời buổi này nữ tử ra ngoài buôn bán chẳng dễ dàng gì, phu quân nàng liệu có đồng ý để nàng xuất đầu lộ diện không? Thanh Thư định lên tiếng khuyên can, nhưng đã bị đại nhân nhà mình nói trước: "Chuyện học đường và cửa hàng, ta đều có thể bảo Thanh Thư giúp ngươi dò hỏi."
"Thật sao? Đại nhân đúng là tốt quá, chẳng khác nào Phật sống chuyển thế!"
Xuân Hỉ giơ ngón tay cái lên.
Nàng vốn còn định phải gửi thêm mấy lần đồ ăn mới dám mở miệng nhờ Thẩm Thanh Uyên giúp, không ngờ Thẩm Thanh Uyên lại nhiệt tình như vậy, chủ động đề nghị giúp đỡ.
Xuân Hỉ không khách khí, nhân lúc còn đang vui liền gọi Tào Văn ra để Thẩm Thanh Uyên hỏi thăm tình hình học tập, lại tỉ mỉ nói với Thanh Thư về yêu cầu chọn cửa hàng.
Cửa hàng không cần quá lớn, vị trí cũng không cần đắc địa, chỉ cần ở nơi khách buôn qua lại là được, ngân sách trong vòng ba trăm lượng, phần còn lại phải để dành mua nguyên liệu và bù lỗ thời gian đầu.
Đến khi trời sắp tối, Thẩm Thanh Uyên mới đứng dậy cáo từ, Xuân Hỉ cung kính tiễn hắn ra tận đầu ngõ.
Xe ngựa đi được một đoạn, Thanh Thư không nhịn được hỏi Thẩm Thanh Uyên: "Nữ tử ra ngoài buôn bán chắc chắn sẽ bị người đời dị nghị, đại nhân thật sự muốn tiểu nhân giúp Xuân Hỉ cô nương tìm cửa hàng sao? Nhỡ sau này phu quân nàng không cho nàng mở cửa hàng thì sao?"
Thẩm Thanh Uyên đáp: "Dù nàng không mở cửa hàng, cũng có thể cho thuê lấy tiền, có một cửa hàng trong tay vẫn hơn là không có gì."
Thanh Thư bừng tỉnh.
Quả đúng vậy, ở nha môn bọn họ từng thấy không ít nữ tử bị nhà chồng tiêu sạch của hồi môn, lại bị ruồng bỏ, cuối cùng chẳng còn nơi nào để nói lý.
Chỉ cần mua được cửa hàng, thì cửa hàng vẫn luôn ở đó.
Thanh Thư hạ quyết tâm nhất định phải giúp Xuân Hỉ chọn được một cửa hàng thật xứng đáng.
Một lát sau lại nghe tiếng đại nhân vang lên từ trong xe ngựa: "Nàng là người thông minh, sẽ không lấy kẻ không cho nàng kinh doanh cửa hàng."
Thanh Thư ngẩng đầu nhìn trời.
Trời sắp tối rồi, mặt trời cũng đâu có mọc từ phía tây, sao hôm nay hắn lại nghe đại nhân nhà mình khen người khác thông minh nhỉ?
Đợi xe ngựa của Thẩm Thanh Uyên đi xa, Xuân Hỉ mới quay về.
Đi ngang qua nhà Lý thẩm bên cạnh, vừa hay nghe thấy tiếng bà tám của Lý thẩm: "Chậc chậc, đây đã là người thứ ba tới dạm hỏi rồi, không ngờ A Hỉ nhà họ Tào lại có bản lĩnh như vậy."
"..."
Sau này vẫn là không nên để Thẩm đại nhân tới đây nữa thì hơn, người khác nói nàng thế nào cũng được, nhưng làm liên lụy đến thanh danh của Thẩm đại nhân thì thật là tội lỗi.
Xuân Hỉ vừa về đến nhà, Vương thị đã lao tới, vội vàng hỏi: "Ai cho ngươi mở cửa hàng buôn bán, ngươi lấy đâu ra đầu óc kinh doanh? Ở Hán Kinh, cửa hàng tệ nhất cũng phải mấy chục lượng bạc, lỡ mà lỗ thì biết làm sao?"
Vương thị vốn định đợi Xuân Hỉ lấy chồng, bị nhà chồng ức hiếp rồi sẽ nhân cơ hội lấy tiền trong tay Xuân Hỉ về giữ cho chắc.
Vừa nghe nói Xuân Hỉ định mua cửa hàng buôn bán, bà liền không chờ nổi nữa.
Tiền này nhất định phải để bà giữ mới yên tâm. "Buôn bán nào có chuyện chắc chắn lời, ta chưa biết thì học một hai năm cũng sẽ biết thôi," Xuân Hỉ chẳng mấy bận tâm, Vương thị càng thấy không yên lòng, nhưng chưa kịp nói gì thì Xuân Hỉ đã tiếp lời: "Ta cũng không nhất định phải mua cửa hàng, nhỡ đâu đại thiếu gia thật sự cho A Văn vào tộc học nhà họ Vân, tiền học phí còn đắt hơn trước nhiều."
Nhắc đến Tào Văn, Vương thị lập tức bị dời sự chú ý.
Trước đây bà chỉ nghĩ vào tộc học nhà họ Vân sẽ kết giao được với con cháu nhà quyền quý, lại quên mất còn phải nộp học phí, đến lúc đó ăn mặc của Tào Văn cũng phải nâng lên, Xuân Hỉ chịu bỏ tiền ra thì càng tốt.
Nhưng tất cả đều dựa vào việc Vệ Linh Trạch có đồng ý cho Tào Văn vào tộc học hay không.
Nhỡ đâu từ hôn nhà họ Chu rồi mà Vệ Linh Trạch lại không đồng ý thì sao? Xuân Hỉ mặc kệ Vương thị băn khoăn, tự mình vào bếp chuẩn bị cơm tối.
Cùng lúc đó, ở hậu viện nhà họ Tiêu.
Tiêu Thanh Nguyệt định biện bạch, nhưng thấy đuôi mắt tỷ tỷ hơi đỏ lên, liền dịu giọng nhận lỗi: "Tỷ tỷ, muội biết sai rồi, sau này sẽ không như vậy nữa."
Tỷ tỷ còn phải giữ đại cục, nhưng nàng thì không cần.
Nhất định nàng sẽ cho người dạy dỗ con hồ ly tinh kia một trận ra trò!
Chuyện ở học đường và cửa tiệm đều phải nhờ Thẩm Thanh Uyên giúp đỡ, mấy ngày liền Xuân Hỉ đều mang đồ ăn đến phủ Hầu gia Thanh Viễn.
Nào là bánh lừa lăn dẻo thơm, nào là bánh gạo ướp hương trà, lại có cả kẹo mạch nha và bánh đậu phộng giòn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
