Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Huống hồ Xuân Hỉ vừa từ nhà họ Vệ mang về bao nhiêu phần thưởng, chỉ cần bán vài tấm vải cũng đủ làm của hồi môn, sao lại không cho lấy một đồng? Vốn định đứng ra phân xử cho phải lẽ, mọi người đều đổi giọng khuyên Vương thị rộng lượng, đừng chấp nhặt với con gái ruột.
Nếu không có Xuân Hỉ làm nô tỳ ở nhà họ Vệ bao năm, Tào Vũ có lấy được vợ không? Tào Văn có được đi học không? Những lời khuyên nhủ ấy, vào tai Vương thị lại như ép bà phải cúi đầu nhận sai với Xuân Hỉ.
Trên đời làm gì có cha mẹ nào phải nhận lỗi với con cái? Vương thị tức khí, mặt lạnh quát Tào Văn: “Còn ngây ra đó làm gì, mau đi lấy giấy bút lại đây!”
Vương thị vốn không biết chữ.
Khi Xuân Hỉ lên bốn tuổi, cha nàng bắt đầu cầm tay dạy nàng viết, còn để lại bài tập cho nàng.
Mỗi lần ông đi áp tiêu, thường phải vắng nhà mấy tháng liền, chỉ còn lại Vương thị ở nhà bầu bạn cùng Xuân Hỉ.
Vương thị cho rằng nữ nhi đọc sách chẳng ích gì, nhưng lời chồng bà không dám trái, lại cũng hy vọng con gái thông minh lanh lợi, để khi chồng về nhà sẽ vui lòng hơn đôi chút.
Vì vậy, bà đi hỏi người ta, tự mình học trước rồi mới dạy lại cho Xuân Hỉ.
Bút mực giấy nghiên được mang ra, Vương thị rất nhanh đã viết xong tờ cam kết, lại cắn ngón tay mình để in dấu máu lên giấy.
Xuân Hỉ nhớ lại cảnh thuở nhỏ được Vương thị dạy viết chữ, nhìn dấu vết đỏ tươi ấy, trong lòng không khỏi âm ỉ đau nhói.
Đợi Vương thị viết xong, Xuân Hỉ lập tức cầm bút viết phần của mình.
Nàng không cần của hồi môn, sau khi xuất giá cũng sẽ không đòi nhà mẹ lấy một đồng nào.
Ấn dấu tay lên giấy, hai người đổi tờ cam kết cho nhau.
Trong lòng Vương thị cũng thấp thỏm bất an, nhưng ngoài mặt vẫn cứng rắn nói: “Ngày mai ta sẽ đi tìm bà mối, nếu ngươi đã bản lĩnh như vậy thì đừng ăn thêm một hạt cơm nhà này nữa, tiền thuê phòng cũng nhớ trả cho rõ ràng.”
Một cô gái chưa xuất giá, ở nhà mẹ đẻ mà không còn chốn dung thân thì còn biết đi đâu? Tiền thị dè dặt kéo tay Xuân Hỉ: “Muội tốt của ta, nương chỉ nói trong lúc tức giận thôi, muội đừng để bụng, muội chịu nhún nhường với nương một chút là mọi chuyện sẽ qua.”
Tào Văn thì ôm lấy chân Xuân Hỉ nũng nịu: “A tỷ, tỷ vừa mới về nhà, đệ không nỡ để tỷ đi lấy chồng nhanh như vậy, tỷ ở nhà chơi với đệ thêm mấy ngày nữa được không?”
Hàng xóm láng giềng cũng đều khuyên Xuân Hỉ nhận sai.
Dù sao Vương thị cũng là mẹ nàng, lời nói tuy có phần nặng nề, nhưng một mình góa bụa nuôi cả nhà thật chẳng dễ dàng gì, nàng là con gái, nhịn nhục nhường nhịn thì còn biết làm sao? Nhưng Xuân Hỉ không thấy mình có lỗi.
Nàng lấy ra một lượng bạc đặt lên bàn: “Ngoài kia, khách điếm rẻ nhất một ngày cũng chỉ ba văn tiền, nếu giá nhà mình cao hơn thì ta sẽ dọn ra ngoài ở.”
Vương thị không ngờ Xuân Hỉ lại quyết liệt chống đối đến cùng.
Bà cầm lấy một lượng bạc ấy, toàn thân tức giận đến run rẩy: “Được, được lắm, ngươi ở nhà họ Vệ học được bản lĩnh, cánh cứng rồi, từ nay ta coi như không có đứa con gái này!”
Nói xong, Vương thị bật khóc, lần này là thật sự đau lòng.
Mọi người vội vàng an ủi, còn Xuân Hỉ thì quay về phòng, cài then cửa, mặc cho Vương thị cùng mọi người ngoài kia mắng nàng bất hiếu ngỗ nghịch.
Vương thị mắng suốt nửa đêm mới ngủ, sáng sớm hôm sau liền ra ngoài tìm Trương mối.
Trương mối là người lanh lợi, từ lâu đã nắm rõ tình hình của Xuân Hỉ.
Vương thị vừa mới mở miệng, bà mối đã cười nói: “Con gái nhà chị vừa xinh đẹp lại chịu thương chịu khó, tuy tuổi có hơi lớn một chút nhưng cũng dễ nói chuyện, chuyện này cứ để tôi lo.”
Vương thị rất ngạc nhiên: “Ba năm nay Xuân Hỉ hầu hạ bên cạnh đại thiếu gia nhà họ Vệ, chắc bà chưa biết…”
“Tôi biết chứ, đại thiếu gia nhà họ Vệ trước đây bị thương nằm liệt giường, nay có thể bình phục đều nhờ công của Xuân Hỉ nhà chị.
Điều này chứng tỏ mệnh con bé tốt, phúc khí dồi dào, bao nhiêu người cầu còn chẳng được ấy chứ.”
Trương mối hết lời khen ngợi Xuân Hỉ, lại không quên nịnh Vương thị dạy con có phương pháp, khiến Vương thị cũng lâng lâng tự đắc.
Nếu không phải bà cắn răng bán Xuân Hỉ vào nhà họ Vệ, thì làm sao con bé có được vận may như hôm nay, được người ta tranh nhau muốn cưới? Tâm trạng Vương thị tốt lên, định bụng về nhà sẽ dạy dỗ Xuân Hỉ thêm một trận.
Nào ngờ vừa về đến nhà đã thấy bếp lạnh lẽo, chẳng có gì ăn, Xuân Hỉ và Tiền thị cũng không có ở nhà.
Vương thị bực bội tự nấu cho mình một bát mì nước trong, vừa ăn xong thì hai người kia trở về.
Trên mặt Tiền thị vốn còn nở nụ cười, vừa thấy Vương thị liền thu lại, cung kính nói: “Nương, người về rồi ạ.”
Nói xong, Tiền thị không nhịn được mà ợ một tiếng.
Vương thị lập tức ngửi thấy mùi thịt dê hấp.
Vương thị theo vào, thấy Xuân Hỉ lấy ra một con thỏ rừng cùng một tảng thịt lợn lớn, ngoài ra còn có ớt, lá thơm, đại hồi và các loại gia vị khác.
Trong đó có mấy thứ còn đắt hơn cả thịt lợn! Mí mắt Vương thị giật liên hồi.
Tiền trong nhà đều do bà giữ, vừa về đã kiểm lại một lượt, vải vóc cất trong phòng cũng không hề động đến, Xuân Hỉ tiêu xài phóng tay thế này, chắc chắn là có của riêng! Khó trách con bé dám mạnh miệng không cần của hồi môn, hóa ra đã vớ được lợi lộc lớn hơn!
Nghĩ lại cũng phải, Vệ phu nhân thương con như vậy, sao có thể chỉ dùng một xe vải vóc mà đuổi Xuân Hỉ đi.
Vệ phu nhân đã thưởng cho Xuân Hỉ bao nhiêu bạc? Vài ngàn hay mấy vạn lượng? Vương thị càng nghĩ càng thấy lòng như có mèo cào, không nhịn được mà mắng Xuân Hỉ: “Con nha đầu vô tâm này, tâm tư không dùng cho người ngoài, lại đem ra đối phó với người nhà, rốt cuộc Vệ phu nhân cho ngươi bao nhiêu bạc mà ngươi nhẫn tâm muốn cắt đứt với nhà mẹ đẻ?”
Vương thị hối hận rồi.
Hối hận vì chưa điều tra rõ ràng Xuân Hỉ được thưởng bao nhiêu mà đã làm ầm lên đến mức này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















