Yến mừng Vệ Linh Trạch bình phục, Xuân Hỉ không có tư cách tham dự.
Đại phu nhân cho người gọi, trên đường đi ngang qua hoa viên, Xuân Hỉ nhìn thấy một đám người vây quanh Vệ Linh Trạch.
Sau tiếng chúc mừng rộn rã, có người hỏi: “Nha hoàn tên Xuân Hỉ ấy đã tận tâm tận lực chăm sóc Vệ huynh suốt ba năm, nay Vệ huynh đã khỏe mạnh, chẳng lẽ không nên cho nàng một danh phận?”
Lời vừa dứt, hoa viên bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Sau khi bị thương ở chân, Vệ Linh Trạch sa sút tinh thần, hai năm đầu gần như không bước chân ra khỏi cửa, mãi đến năm ngoái mới chịu xuất hiện trước mặt người khác.
Dù đi đâu, bên cạnh hắn cũng luôn có một nha hoàn đi theo.
Ai ai cũng biết, hắn đối đãi với nha hoàn ấy khác hẳn người thường.
Không biết đã qua bao lâu, Vệ Linh Trạch mới lên tiếng: “Nàng ấy quả thực rất biết hầu hạ người, nếu ngươi thích thì cứ đưa nàng đi.”
Nắng xuân rực rỡ, hoa nở rộ khắp nơi, các công tử thế gia có mặt đều phong lưu hào sảng, nhưng giữa họ, Vệ Linh Trạch lại là người nổi bật nhất.
Hắn đã gạt bỏ hết u ám ngày trước, khôi phục dáng vẻ tuấn tú bất phàm của một thiếu niên tướng quân.
Khi nói ra những lời ấy, khóe môi hắn khẽ nhếch, nụ cười vừa lạnh nhạt vừa bất cần.
Đúng vậy, một nha hoàn thấp kém, sao có thể xứng với thiếu niên tướng quân văn võ song toàn? Huống hồ, người ta còn có vị hôn thê tài mạo song toàn nữa kia mà.
Trong tiếng cười nhạo của mọi người, Xuân Hỉ lặng lẽ rời đi, đến viện của đại phu nhân Vân thị.
Trên ghế chủ vị, Vân thị vận y phục mới, đầu cài đầy trâm ngọc, cả người toát lên vẻ vui mừng: “Ngươi chăm sóc đại thiếu gia có công, có điều gì muốn xin cứ nói.”
Xuân Hỉ cúi đầu, dịu dàng đáp: “Bẩm phu nhân, nô tỳ chỉ muốn xin lại thân khế của mình, cùng một trăm lượng bạc.”
“Ngươi muốn rời khỏi Vệ gia?”
Vân thị có phần bất ngờ.
Xuân Hỉ quỳ xuống: “Xin phu nhân thành toàn cho nô tỳ.”
Vân thị xưa nay luôn lấy Vệ Linh Trạch làm niềm kiêu hãnh.
Khi hắn còn nằm liệt, chỉ cần hắn vui, dù có sủng ái Xuân Hỉ đến đâu, bà cũng sẵn lòng che chở.
Nhưng nay hắn đã khỏi hẳn, Xuân Hỉ lại trở thành vết nhơ.
Huống chi trước đây, Vệ Linh Trạch từng đưa Xuân Hỉ ra ngoài gặp mặt khắp nơi, không ít người đều biết Vệ gia có một nha hoàn trung thành tận tụy, vì danh tiếng của Vệ gia, cũng chẳng thể tùy tiện xử trí.
Xuân Hỉ biết thời thế như vậy, Vân thị cũng không hẹp hòi.
Bà lập tức giao thân khế cùng một tờ ngân phiếu một ngàn lượng, còn sai người từ kho lấy vải vóc, trâm cài, trang sức tốt nhất, chất đầy một xe ngựa đưa Xuân Hỉ về nhà.
Xe ngựa vừa đến đầu ngõ, lập tức thu hút hàng xóm láng giềng vây xem.
Nghe nói đây là lễ tạ ơn của Vệ gia, ai nấy đều khen Vệ gia trọng tình trọng nghĩa, hào phóng rộng rãi.
Đợi mọi người tản đi, mẹ nàng – Vương thị – sa sầm mặt: “Con ngốc thật rồi, chỉ bấy nhiêu mà để Vệ gia đuổi con về?”
Đại tẩu Tiền thị đang chọn vải, nghe vậy giật mình rụt tay lại, trong mắt thoáng qua vẻ tiếc nuối.
Đồ tốt thế này, chẳng lẽ lại phải trả về cho Vệ gia? Khi Xuân Hỉ bán mình vào Vệ gia làm nô, nhà đã chẳng còn gì ăn, vậy mà tám năm sau, một xe đầy vải vóc lụa là vẫn chẳng lọt nổi vào mắt Vương thị.
Xuân Hỉ cũng lạnh giọng: “Chữa chân cho đại thiếu gia là ngự y trong cung, mua thuốc tốn bạc là của Vệ gia, trong viện của đại thiếu gia đâu chỉ có một mình con hầu hạ, phu nhân đã cho nhiều như vậy, nương còn muốn thế nào nữa?”
Vương thị cao giọng, mắt trợn tròn, Xuân Hỉ khẽ nhếch môi, cười lạnh: “Thì ra nương cũng biết.”
Ánh mắt Xuân Hỉ sắc lạnh, khiến mặt Vương thị nóng bừng, bà dịu giọng: “Nhà mình thân phận thấp, không dám vọng tưởng nhiều, làm thiếp cũng được, con đã chăm sóc hắn ba năm, trong lòng hắn không ai thay thế nổi.”
“Nương cũng biết ba năm này khác với người ngoài, đợi thiếu phu nhân về cửa, nương nghĩ con sẽ có kết cục tốt đẹp sao?”
Dù có danh phận thiếp thất, trước mặt chính thê vẫn chỉ là nô tài, muốn đánh muốn bán lúc nào cũng được.
Vương thị nghẹn lời, không dám nhìn vào mắt Xuân Hỉ, giọng nhỏ dần: “Họ đính hôn đã lâu, nhưng từ khi đại thiếu gia bị thương, bên kia mãi không chịu thành thân, chứng tỏ cũng từng do dự, như vậy tất sinh hiềm khích, đại thiếu gia sẽ bảo vệ con.”
Bảo vệ nàng ư? Vệ Linh Trạch chí hướng lập công danh, đâu thể lúc nào cũng ở bên cạnh Xuân Hỉ, làm sao bảo vệ nổi nàng? Xuân Hỉ tức đến bật cười: “Nếu đại thiếu gia thật sự bảo vệ con, thiếu phu nhân không làm gì được con, nương nghĩ nàng ấy có trút giận lên người nhà mình không?”
Mi mắt Vương thị giật mạnh, chợt bừng tỉnh.
Đúng vậy, những kẻ dân đen như họ trước mặt người quyền quý chẳng khác gì kiến cỏ, chỉ một câu nói cũng đủ lấy mạng cả nhà.
Khi tham vọng tan biến, tình thân máu mủ mới dâng lên, Vương thị lập tức đỏ mắt: “Vừa rồi là nương hồ đồ, con đừng giận nương, những năm qua con chịu khổ rồi, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, nương đi hầm giò heo cho con ăn.”
Sợ Xuân Hỉ nghĩ quẩn, Vương thị vội vã chạy vào bếp.
Tiền thị bước đến bên Xuân Hỉ, dịu dàng an ủi: “Muội đừng giận, nương cũng chỉ sợ muội chịu thiệt thôi, năm đó nghe tin muội được điều sang hầu hạ đại thiếu gia, nương ở nhà khóc mấy ngày liền.”
Hầu hạ người nằm liệt giường là việc cực nhọc vô cùng, huống chi Vệ Linh Trạch vốn là kẻ kiêu ngạo, chịu đả kích lớn lại càng thất thường, ba năm nói thì dễ, chỉ có người từng trải qua mới biết gian nan đến nhường nào.
Xuân Hỉ tin những lời đại tẩu nói đều là thật.
Tám năm trước, khi nàng bán mình làm nô, mẹ nàng cũng khóc đến chết đi sống lại, nhưng rồi sao? Đến lúc phải bán vẫn phải bán.
Chiều tối, đệ đệ Tào Văn từ học đường về nhà, vừa thấy Xuân Hỉ đã lao tới, miệng gọi “A tỷ” không ngớt.
Xuân Hỉ xoa đầu em, trong lòng dâng lên chút ấm áp.
Đại ca Tào Vũ làm việc ở xưởng gỗ ngoài thành, trừ dịp lễ tết, bình thường chỉ khi chở hàng vào thành mới về nhà thăm.
Tào Văn về, cả nhà quây quần ăn cơm tối.
Ngoài nồi giò heo hầm mềm rục, Vương thị còn xào thịt kho lại, hấp bánh bao.
Xuân Hỉ ăn rất ngon miệng, một hơi hết năm cái bánh bao nhân thịt, uống hai bát canh mới dừng lại.
Vương thị nhịn mãi không được, cuối cùng vẫn hỏi: “Con chẳng phải ăn ở cùng đại thiếu gia sao, trước mặt hắn con cũng ăn thế này à?”
Giờ Xuân Hỉ không còn lĩnh tiền công nữa, dù mang về một xe đồ, nhưng ăn uống thế này cũng thật đáng sợ. “Ở Vệ gia con chỉ là nô tài, đến tư cách ngồi cùng bàn cũng không có, sao có thể ăn chung với đại thiếu gia?”
Bị chặn họng liên tiếp, Vương thị không dám nói gì thêm.
Ăn xong, Xuân Hỉ rửa bát, dọn dẹp bếp núc, bận rộn một hồi mới rửa chân lên giường nằm.
Ngửi mùi gỗ long não quen thuộc trên chăn, Xuân Hỉ khẽ thở ra một hơi, khóe môi cong lên.
Những ngày không phải hầu hạ người khác, thật sự… quá tốt đẹp!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










